Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 29: Tớ Không Có Nhớ

Cài Đặt

Chương 29: Tớ Không Có Nhớ

Lâm Vu: "Tớ không có nhớ."

Tần Hành ánh mắt trầm trầm, hô hấp có chút chập trùng: "Lâm Vu, cậu gạt người đúng không?"

Lâm Vu: "Không phải, thật sự là không có nhớ. Điện thoại không thường dùng lắm."

Tần Hành cắn răng, xé một trang giấy, cực nhanh viết một chuỗi dãy số: "Đây!"

Lâm Vu nhận lấy, kẹp lại trong sách giáo khoa của mình.

Trong khoảng thời gian này, hắn kiểu gì cũng sẽ tìm cô thảo luận bài, ngẫu nhiên mượn vở, thậm chí bút. Lâm Vu cũng không có cảm thấy có cái gì đặc biệt, bất quá tại lớp học trong mắt người khác thì không như vậy.

Tần Hành cao ngạo, kỳ thật cũng không quá dễ tiếp cận. Mà Lâm Vu thì khác, còn có Khương Hiểu nữa. Các nữ sinh nhiều hay ít đều hâm mộ hai cô, trong âm thầm thảo luận không ngừng.

Qua mấy ngày, trường học chính thức tuyên truyền tác phẩm dự thi giải đấu nhiếp ảnh gia của Thẩm Nghi Hành được giải tác phẩm đặc biệt. Trong nháy mắt, Thẩm Nghi Hành lại trở thành chủ đề lôi cuốn của các học sinh nhất trung.

Học sinh Nhất trung đối với vị này này càng là lại ái mộ lại khâm phục. Không ít nữ sinh lớp 2 tìm Thẩm Nghi Đình, muốn lấy ảnh chụp của ca ca nàng.

Mấy nam sinh nhìn nữ sinh lớp mình, nói thẳng ra là nông cạn.

Tôn Dương: "Thời gian trước rõ ràng còn thích Tần Hành, bây giờ thế nào đã thay đổi rồi."

Cao Hiên Vũ từ phía trước cướp tới một tập ảnh của Thẩm Nghi Hành: "Nhìn xem, đây chính là học bá, rất đẹp trai! Ông trời thật là quá bất công!"

Tôn Dương: "Tớ cảm thấy chỉ có Tần Hành mới đẹp trai."

Tần Hành không thèm để ý bọn họ: "Nhàm chán."

Khuất Thần: "Chúng ta nói không tính, nhưng ánh mắt nữ sinh cùng chúng ta cũng không đồng dạng."

Cao Hiên Vũ: "Hoa khôi lớp chúng ta còn nói, Thẩm Nghi Hành so với Tần Hành đẹp trai hơn."

Tần Hành nhấc mi: "Hoa khôi?"

"Còn có thể là ai? Lâm Vu đấy."

Tần Hành mặt lạnh xuống tới: "Cô ấy nói vậy?"

Lâm Vu cũng không phải người bát quái như. Bầu không khí trong chớp mắt có chút xấu hổ, mấy nam sinh cùng nhau thảo luận cái đề tài này rất quái dị.

Cao Hiên Vũ nuốt một tiếng: "Tớ nghe các bọn họ nói, lời này chắc là Lâm Vu nói ra."

Tần Hành khẽ hừ một tiếng.

Lâm Vu cùng Khương Hiểu bưng lấy sách luyện tập hóa học đi tới. Khương Hiểu phát sách, Lâm Vu đứng tại trên bục giảng: "Mọi người im lặng một chút, thầy Tôn có việc, dặn chúng ta mở trang 31, 32 đọc qua một chút. Còn có ngày mai học hóa thì đi tới phòng thì nghiệm, mọi người chuẩn bị bài thí nghiệm một chút, thao tác nội dung cho thật tốt."

Cô tự nhiên hào phóng nói xong lời mà giáo viên giao phó mới trở lại chỗ ngồi.

Tần Hành nhìn qua cô, biểu lộ biến ảo khó lường. Cô từ khi còn nhỏ đã biết Thẩm Nghi Hành, Lâm Vu tỏ thái độ đối với hắn rõ ràng rất là vô cùng thân thiết. Chẳng lẽ...

Ánh mắt Lâm Vu cùng ánh mắt của hắn giao nhau trên không trung, tương hỗ nhìn nhau, bị hắn nhìn đột nhiên thấy lành lạnh thoáng qua.

Lâm Vu: "..."

Khương Hiểu quay đầu: "Tần Hành, cuối tuần này chúng tớ đi thư viện thành phố làm bài tập, cậu có đi không?"

Tần Hành giọng điệu cứng ngắc: "Không đi."

Khương Hiểu hỏi Lâm Vu: "Ai mà có thể đả kích Tần Hành?"

Lâm Vu: "Có thể là lại có người tỏ tình cho nên hắn bực bội đi."

Khương Hiểu: "Ra là vậy, luôn bị người khác tỏ tình cũng thật là mệt mỏi."

Tần Hành trong lòng buồn bực khó chịu, đứng dậy, nói với Tôn Dương: "Tớ ra ngoài đi dạo."

Cái động tĩnh kia làm Lâm Vu quay đầu lại, nghĩ tới lời mà giáo viên nhắc nhỏ: "Thầy Tôn để mọi ở lớp tự học."

Tần Hành nhìn chằm chằm cô một chút, không nói chuyện, lại ngồi xuống.

Tôn Dương nói thầm: "Chí ít cậu vẫn còn rất nghe lời Lâm Vu."

Tần Hành: "Ai nghe cô ấy chứ!"

Một ngày này, xung quanh Tần Hành là khí áp thấp, đến Tôn Dương thích nói đùa cũng đều phải yên lặng, tránh để bầu không khí này tăng thêm.

Tan học, Tôn Dương tỏ ý hữu nghị mà nhắc nhở Lâm Vu: "Người nào đó hôm nay tâm tình không tốt, phiền cậu chiếu cố tốt một chút."

Tần Hành quét mắt nhìn hắn một cái.

Tôn Dương vội vàng nắm khăn quàng cổ: "Ngày mai gặp lại nha."

Tối hôm đó, Lâm Vu không có đi căn tin ăn cơm, một bên ăn bánh bích quy, một bên đọc tiểu thuyết, đầu đều không có nhấc lên.

Tần Hành nhấc mi nhìn mấy lần, « ngạo mạn cùng thành kiến ». Khương Hiểu nhìn tiểu thuyết tình cảm, lại là tiểu thuyết nước ngoài, không hổ là bạn ngồi cùng bàn của mình. Lâm Vu đọc sách tốc độ rất nhanh, mà lại tự hạn chế đặc biệt mạnh, sẽ không bởi vì đọc sách hay gì mà ảnh hưởng đến học tập.

Thời gian học tập vẫn như cũ phải siết thật chặt. Tần Hành một mực nghĩ, nếu thật là Lâm Vu nói lời đó sao? Cô không phải là người tùy tiện như thế.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc