Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 26: Cậu Biết Cô Ấy?

Cài Đặt

Chương 26: Cậu Biết Cô Ấy?

Trong tay cô ôm vài cuốn sách, xem chừng chắc là đi thư viện. Lâm Vu cũng nhìn thấy hắn, bước chân dần dần thả chậm.

Thạch Tiểu Vũ quay đầu nhìn sang: "Lâm Vu à."

"Cậu biết cô ấy?"

"Lần trước đến lớp của cậu, tớ gặp qua cô ấy. Là cô ấy chỉ cho tớ chỗ ngồi của cậu."

Tần Hành biểu lộ nhạt nhẽo: "Thật thế sao?"

Hắn hung hăng quét Lâm Vu một chút. Lâm Vu làm bộ cái gì cũng không có trông thấy, buông thõng mắt. Trong khoảng thời gian này được Khương Hiểu phổ, cô đã chậm rãi tiếp nhận việc những người xung quanh to gan lớn mật biểu đạt hành vi yêu đương. Nhất là đoạn thời gian trước, truyền thuyết

Kể rằng Chủ nhiệm Hách còn bắt một đôi, không có công khai nói ra, bất quá nghe nói xử phạt cũng rất thảm. Trường học còn có người post bài lên án chủ nhiệm nào đó vô nhân đạo!

Về sau Chủ nhiệm Hách tra IP, đem vị bạn học này lôi tới phòng hội đồng, bắt viết bản kiểm điểm ba ngàn chữ.

Tiết tự học buổi tối, Tần Hành trở về. Hắn đặt mông ngồi trên ghế, động tác rất lớn gây ra một tiếng kêu to.

Lâm Vu đã đem bài tập đều làm xong. Cô cho mình mười phút để não nghỉ ngơi, lật ra tiểu thuyết vừa mượn từ thư viện có tên « Jane Eyre ».

Cô nghe nói bộ tiểu thuyết này đã chuyển thể thành phim, phim thì phi thường kinh điển. Đáng tiếc cho tới bây giờ cô không có cơ hội xem thử.

Nghỉ giữa khóa, có bạn học tìm đến cô: "Lâm Vu, sách ghi hoá học và vật lý có thể cho tớ mượn hay không?"

Lâm Vu có một cái chớp mắt suy nghĩ sâu xa: "Ngày mai có thể chứ? Hôm nay tớ cho người khác mượn rồi."

"Được. Ngày mai tớ tìm cậu. Nhờ cậu cả đó!"

Trên bàn bày sách chỉnh chỉnh tề tề, cô chậm rãi lất về mấy quyển vở. Lúc xoay người, Tần Hành đang cúi đầu chơi trò chơi.

Cô nuốt nước bọt một cái, khẽ gọi một tiếng: "Tần Hành..."

Vừa nãy hắn mới bị chết trong game. Lâm Vu một lần nữa ngồi xuống, đưa tay vuốt vuốt con mắt.

Tần Hành điều chỉnh tư thế ngồi, lưng thẳng tắp, đầu ngón tay đảo trên sách ghi của cô, tiếng lật trang giấy sàn sạt kêu lên: "Gần đây viết nhiều nội dung như vậy sao!"

Lâm Vu không có lên tiếng.

Tần Hành đưa coi bộ sách kia không đắt, cô hiện tại cũng không có cái gì trả ơn hắn.

Buổi tối thời gian trôi qua rất nhanh, chín giờ

Rưỡi học sinh ngoại trú đi về, Tần Hành thu sách vở, ngước mắt nhìn qua Lâm Vu.

Lâm Vu còn đang đọc sách, một ngày ngoại trừ đi ngủ, ăn cơm, thì là học tập. Cô cúi đầu, lộ ra cái cổ trắng muốt.

Thời điểm đi về, hắn đem vở trả lại cho cô.

"Một tháng không theo chương trình nên không vội không được, về sau tự học buổi tối có vấn đề gì tớ sẽ hỏi lại cậu."

Lâm Vu gật gật đầu: "Được."

Vào lúc ban đêm, Lâm Vu trở lại ký túc xá nghe thấy mọi người đang nói Tần Hành được nữ sinh lớp khác tỏ tình.

"Tần Hành đồng ý à?"

"Đương nhiên không. Thạch Tiểu Vũ liền dáng dấp đẹp mắt, thành tích niên cấp đếm

Ngược. Tần Hành căn bản không biết cậu ấy là ai. Thế nhưng cậu ấy còn hỏi Tần Hành có phải thích thầm ai rồi?”

"Tần Hành trả lời như thế nào?"

"Không để ý tới cô."

"Thạch Tiểu Vũ kia nhục nhã thật."

"Thế nhưng có thể tỏ tình với người mình thích, cũng là một loại dũng khí."

"Tần Hành hiện tại thi Olympic được giải nhất cả nước, tương lai cử đi nhiều nơi, thật đúng là Ngô Ngạn Tổ của nhất trung."

"Đúng rồi, Lâm Vu, Tần Hành làm sao lại tới lớp tự học buổi tối rồi?"

Trần Đồng tò mò hỏi.

Lâm Vu: "Tớ không rõ."

Thôi Nhã: "Lâm Vu sẽ không nghe ngóng những vấn đề này đâu. Cậu hỏi vậy thì đừng hỏi còn hơn."

Trần Đồng nhún vai: "Ai bảo cậu ấy ngồi phía trước Tần Hành, lại nói, Tần Hành cùng cậu ấy giống như cũng không tệ à nha."

Lâm Vu cầm lấy đồ rửa mặt: "Tớ đi tắm đây."

Xá trường Dương Tiểu Mộng nói ra: "Lâm Vu cùng Tần Hành ngoại trừ trò chuyện về học tập thì còn có thể nói cái gì."

Hai nữ sinh nghe vậy, bỗng nhiên cười một tiếng.

Tắt đèn, cả tòa nhà đều yên tĩnh.

Thôi Nhã mở chăn ra.

Trần Đồng: "Thôi Nhã, cậu còn chưa ngủ à?"

Thôi Nhã: "Ngủ không ngon ấy. Cậu ngồi cùng bàn với Thẩm Nghi Đinh có phải cậu ấy cùng Tần Hành quan hệ rất tốt?"

Trần Đồng: "Cha mẹ bọn họ là bằng hữu, hai người tất nhiên biết nhau, còn có Khuất Thần nữa. Thẩm Nghi Đình nói bọn họ là Tam Kiếm Khách."

Thôi Nhã: "Thanh mai trúc mã à."

Trần Đồng ừ một tiếng.

Thôi Nhã: "Thật sự là hâm mộ Thẩm Nghi Đình. Nghe nói nhà siêu giàu, lại chơi cùng Tần, còn có một anh trai ưu tú như vậy, Thẩm Nghi Hành cũng rất đẹp trai nha ~"

Lâm Vu nhẹ nhàng lật ra cả người.

"Lâm Vu, cậu cũng không ngủ được à?"

"Ừ."

Cô nhắm mắt lại, vừa mới nãy một mực đang nghĩ, không biết mẹ đỡ bệnh chữa, còn có thời tiết lạnh thế này chân của bà có phải lại đau không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc