Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 25: Đã Là Đồ Con Tặng Thì Trong Nhóm Bọn Họ Có Ai Sẽ Không Thích Chứ?

Cài Đặt

Chương 25: Đã Là Đồ Con Tặng Thì Trong Nhóm Bọn Họ Có Ai Sẽ Không Thích Chứ?

Bà Tần không có có ý tốt răn dạy con trai mình, nhưng là vẫn chỉ điểm một chút là tặng quà không thể qua loa như thế được.

Tần Hành chậm ung dung trả lời: "Đã là đồ con tặng thì trong nhóm bọn họ có ai sẽ không thích chứ?"

Ông Tần cười khẽ một tiếng: "Nó còn biết mua quà là đã có tiến bộ rồi nhá. Bà cũng đừng có mà chê."

Bà Tần nhịn không được: "Có nữ sinh nào sẽ thích kiểu quà như vậy chứ? Toán học thì học giỏi mà EQ thì tỉ lệ nghịch."

Tần Hành mặt đều đen kịt.

Lâm Vu mở hộp ra, trong mắt lóe ra ánh sáng nhạt, cô còn là lần đầu tiên nhìn thấy dạng sách này. Bản kinh kịch, biểu lộ manh manh, chất liệu kim loại, chế tác rất tinh xảo.

Tần Hành: "Trong cửa hàng có thừa ra một bộ."

Lâm Vu trịnh trọng nói với hắn một tiếng: "Cảm ơn."

Cô đã nghĩ tới từ chối, thế nhưng là đạo lí đối nhân xử thế, cô hiểu. Tất cả mọi người đều nhận quà của hắn, nếu như cô không nhận, là không lễ phép.

Tần Hành nhẹ nhàng cười một tiếng, hai con ngươi trong suốt.

"Thứ này ở Bắc Kinh khắp nơi đều có bán."

Lâm Vu gật gật đầu, cô từ lúc sinh ra trừ khi còn bé cùng mẹ trở về quê một chuyến, Tấn thành là nơi xa nhất mà cô từng đi cho tới nay. Về sau có cơ hội, cô sẽ mang theo mẹ và bà đi Bắc Kinh, muốn dẫn bọn họ đi xem chào cờ, còn có trường thành cùng cố cung.

Chuông vào học tiếng vang lên, mọi người trở lại phòng học.

Lâm Vu nhìn qua hắn, đôi mắt xanh triệt tràn đầy chân thành: "Chúc mừng cậu, lần này đạt được giải nhất."

Tần Hành cái chớp mắt kinh ngạc, hé miệng cười một tiếng.

Hai người nhìn nhau, ánh mắt Lâm Vu khẽ biến, Tần Hành trước mắt cùng Tần Hành trong trí của cô tựa như không phải cùng một người. Lâm Vu đã từng nghĩ, cô cùng hắn cũng sẽ không gặp nhau nữa. Bây giờ lại chung lớp, cũng là ngoài ý muốn không thôi. Thế nhưng, có nhiều thứ vẫn không thay đổi. Hắn vẫn là người nổi bật, chói mắt nhất trong đám người.

Sau khi tan học, Khuất Thần cùng Thẩm Nghi Đình đến chờ Tần Hành cùng nhau trở về.

"Từ hôm nay trở đi, tớ ở trường học tự học buổi tối. Các cậu đi về trước đi."

Thẩm Nghi Đình một mặt kinh ngạc: "Cậu làm sao đột nhiên muốn ở lại tự học?"

"Trong khoảng thời gian này không phải vội vàng thi gì, những môn khác cũng nên bổ sung."

Thẩm Nghi Đình cắn cắn môi: "Tối về tớ đem vở sửa một chút, ngày mai liền cho cậu mượn."

Khuất Thần: "Vậy cơm tối làm sao bây giờ?"

"Đi canteen ăn chứ sao."

"Cậu có thể nuốt trôi à?"

Tần Hành một mặt không kiên nhẫn, thúc giục bọn họ mau chóng rời đi.

"Đi đi, các cậu đi nhanh lên đi."

Thẩm Nghi Đình một mặt rầu rĩ không vui: "Vậy chúng ta đi thôi."

Ánh mắt Khuất Thần từ trên người Tần Hành lướt qua, lại từ từ nhìn thoáng qua, còn cúi đầu nhìn thấy Lâm Vu đang làm bài tập.

"Vậy ngày mai gặp."

Bọn họ vừa đi, Lâm Vu thở phào nhẹ nhõm, nắm chặt lấy thời gian đem còn lại hai bài còn lại viết xong.

Trong phòng học còn lại không có mấy người.

Tần Hành biết cô mỗi ngày đều rất trễ mới tới canteen, phòng ngừa xếp hàng lãng phí thời gian. Trước đó, coi cùng bạn cùng phòng Trần Đồng và Thôi Nhã sẽ tới hỏi cô có muốn cùng đi ăn cơm hay không. Lâm Vu luôn luôn lắc đầu, mấy lần về sau, không còn có đến gọi cô nữa. Ngẫu nhiên, Khương Hiểu giữa trưa không trở về nhà, hai người kiểu gì cũng sẽ cùng đi căn tin. Thế nhưng, Khương Hiểu sẽ chờ Lâm Vu viết xong bài tập.

Lâm Vu rốt cuộc cũng viết xong, cầm phiếu ăn, nhanh đi vào nhà ăn.

Đợi khi cô đến phòng ăn, đồ ăn ngon đều không còn. Cô lấy một phần rau quả, một chén cơm, lại đi bới thêm một chén canh miễn phí. Không đến mười phút, cô liền ăn cơm nước xong xuôi.

Tần Hành cùng hai tên nam sinh đi vào căn tin, liền chú ý tới cô.

Nhìn thấy Lâm Vu đã cơm nước xong xuôi đi đưa lại khay, mọi người mặt lộ vẻ kinh ngạc.

"Lâm Vu thật là liều mạng đấy."

"Tính cách không được hoạt bát cho lắm, nhưng ngược lại là rất tốt, đặc biệt chân thành."

"Dáng dấp cũng rất đẹp mắt."

"Hoa khôi lớp chúng ta đẹp hơn so với lớp khác nhiều."

Tần Hành xa xa liếc nhìn, nha, những người này thật sự là nhàm chán, ngoại trừ nói mấy cái này liền không có đề tài gì khác.

"Tớ ăn xong rồi, về lớp trước đây."

Hai bạn học nhìn nhau: "..."

Hắn vẫn chậm rãi ung dung đi về. Nửa đường lại bị 1 người chặn lại.

"Tần Hành, tớ là Thạch Tiểu Vũ lớp 10."

Vừa mới nghe nói Tần Hành hôm nay đi nhà ăn, nàng nhất quyết chờ hắn trước khi hắn về lớp.

Tần Hành nhàn nhạt nhìn nàng một cái, lành lạnh nói hai chữ: "Có việc?"

"Tớ đưa ngươi quà sinh nhật đó cậu thấy sao?"

Mi tâm Tần Hành nhăn lại: "Không có chú ý."

Thạch Tiểu Vũ cắn răng một cái: "Tần Hành, tớ thích cậu. Chúng ta có thế kết bạn hay không?"

Nàng lung lay điện thoại: "Thêm Wechat đi? QQ cũng được."

Tần Hành giật giật khóe miệng, vừa muốn mở miệng, vừa hay nhìn thấy Lâm Vu đi tới hướng bọn họ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc