Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 22: Từ Từ, Cái Cốc Cái Cốc!

Cài Đặt

Chương 22: Từ Từ, Cái Cốc Cái Cốc!

"Tần Hành, chờ đấy."

Tần Hành: "Từ từ, cái cốc cái cốc!"

Hắn đưa tay lấy tới: "Tớ ở tại lớp 2 chờ cậu."

Chờ lúc hắn trở lại phòng học, Lâm Vu đã ngồi thờ thẫn tại vị trí của mình, sắc mặt có vẻ không tốt.

Hắn đi qua, đem nước nhẹ nhàng đặt ở mặt bàn của cô.

Lâm Vu trông thấy, vuốt vuốt gương mặt, che

Tần Hành tùy ý lật sách bài tập: "Đừng để ý đến cái người tỏ tình ban nãy làm gì, coi chừng bị ảnh hưởng. Tớ cũng thường xuyên bị người khác tỏ tình nè."

Lâm Vu lộ một mặt khiếp sợ nhìn xem hắn.

...

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ thủy tinh mà chiếu vào, lại chiếu vào trên mặt của thiếu niên kia, gương mặt tuấn dật đột nhiên lại tăng thêm mấy phần ôn hòa.

Đây là lần đầu tiên Lâm Vu biết có kiểu an ủi như thế này

Thời gian lúc này giống như đang dừng lại vậy.

Tần Hành nhìn chăm chú nhìn cô, trong một khoảng cách ngắn ngủi, hắn phát hiện, lông mi của Lâm Vu vừa dài lại còn cong, giống như trêu người vậy.

Lâm Vu nháy mắt mấy cái: "Cậu nói bài nào?"

Tần Hành biến sắc: "Cái này."

Lâm Vu xem xét một chút: "Toán học? Đây là đề Olympic."

Tần Hành: "... Tớ có một điểm mà nghĩ mãi không thông. Cậu giúp tớ tham khảo một chút nhé."

Lâm Vu chớp mi: "Tần Hành, cậu biết tớ chưa từng ôn qua toán Olympic."

Toán học của cô thành tích mặc dù cũng không tệ lắm, nhưng cùng so sánh với những này tham gia tranh tài cấp quốc gia, chênh lệch quá xa.

Tần Hành: "Đề Olympic không có khó như vậy, để tớ nói cho cậu nghe."

Lâm Vu gật gật đầu, kỳ thật cô đối áo số cũng

Tò mò.

Thẩm Nghi Đình quay đầu liền thấy hai người cúi đầu thảo luận, ánh mắt cô dừng lại mấy giây.

"Lâm Vu thật rất lợi hại."

Thẩm Nghi Đình thu tầm mắt lại: "Cậu cùng cậu ấy ở một ký túc xá, bình thường cậu ấy hay làm những gì?"

Trần Đồng: "Cậu ấy mỗi ngày đều là người về trễ nhất, cũng là người dậy sớm nhất giường. Cậu ấy là người mà tớ thấy có cố gắng nhất."

Thẩm Nghi Đình không có lên tiếng.

Trần Đồng cũng nhìn một cái: "Cậu ấy bình thường không chủ động bắt chuyện với ai, nhất là nam sinh."

Thẩm Nghi Đình: "Thật sao?"

Trần Đồng gật gật đầu: "Thế nhưng cũng nhìn ra được, bọn họ hai bàn trước sau ngồi chung rất thân thiết."

Thẩm Nghi Đình như có điều suy nghĩ, đúng vậy mà nhỉ, Tần Hành bình thường cũng là không thèm để ý đến nữ sinh đâu.

Bên kia, Lâm Vu cùng Tần Hành đã thảo luận xong.

Tần Hành là học bá toán học, lúc giảng một vấn đề, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu. Mà Lâm Vu lại là một người thông minh, hai người câu trước câu sau ăn ý một cách kì lạ.

Lâm Vu thử giải cái đề kia, cuối cùng vì Tần Hành giúp cho, quả nhiên hiểu ra ngay.

Lâm Vu nghiêm mặt nói: "Toán học thật sự là cánh cửa kỳ diệu."

"So với hóa học đâu tính là gì?"

Hắn rất hiếu kì, vì sao mà cô lại học hóa học tốt như vậy.

Hắn tới phòng làm việc tình cờ nghe được giáo viên đang khen Lâm Vu, lúc này mới biết cô đã học hóa học năm hai học xong hết rồi.

Có lẽ là hai người thảo luận bài hơi lâu, sắc mặt của cô cũng buông lỏng không nhỏ, mặt mày nhu hòa.

"Hóa học cùng số học không có giống nhau đâu."

Thanh âm nhẹ nhàng, mang theo ý mơ hồ vui vẻ.

Tần Hành mím mím khóe miệng: "Nếu cậu sớm ôn toán Olympic, tớ nghĩ thầy cô nhất định sẽ dị thường ngạc nhiên."

Nhưng Lâm Vu không có nghĩ như vậy, cô không tham lam. Cô có hiện tại có thể học tập trong hoàn cảnh này đã rất thỏa mãn rồi. Từ nhỏ, bà cô đã dặn không thể quá tham lam, biết thỏa mãn thì mới thấy hạnh phúc.

Học sinh năm nhất cứ như vậy chậm rãi thích ứng cuộc sống cấp ba, mỗi ngày làm không hết bài tập, nghe không hết nội dung, thầy cô thì cứ nói tới nói lui lải nhải mãi.

Đảo mắt đến tháng 11, thời tiết Tấn thành càng ngày càng lạnh, sáng sớm cũng càng ngày càng khó khăn.

Lâm Vu vẫn như cũ là người đến phòng học sớm nhất.

Ngày ấy, khi cô đến đến phòng học, đột nhiên phát hiện đã có người đến. Lúc này, trong phòng học không có mở đèn, có chút tối, nàng không có thấy rõ là ai.

Đợi cô đi tới, mới phát hiện người kia không phải học lớp bọn họ.

"Bạn học này, Tần Hành ngồi vị trí này sao?"

Lâm Vu đánh giá người trước mặt, nữ sinh tóc hơi sấy xoăn, vẽ mi tâm tinh xảo, khí chất có vẻ thành thục.

"Tần Hành đi Bắc Kinh so tài rồi."

"Tớ biết. Nhưng mà cậu ấy ngồi vị trí này sao?"

Lâm Vu gật đầu một cái.

Nữ sinh đem một cái hộp đặt ở trong ngăn kéo của hắn.

Làm xong rồi vỗ vỗ tay: "Giải quyết xong xuôi. Sắp tới là sinh nhật cậu ấy, tớ đưa cho cậu ấy quà."

Lâm Vu không có hứng thú, trở lại chỗ rồi ngồi xuống, lấy sách Anh ngữ ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc