Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 21: Cậu Làm Thế Lúc Nào?

Cài Đặt

Chương 21: Cậu Làm Thế Lúc Nào?

Mười lăm mười sáu tuổi, đơn thuần, chấp nhất, thật là tốt!

Khương Hiểu quay đầu: "Tần Hành, nói hay lắm."

Tần Hành cong cong khóe miệng: "Trương Cần cũng không phải thật sự là muốn để chúng ta đổi chỗ ngồi đâu."

Khương Hiểu thở dài một hơi: "Dù sao hữu kinh vô hiểm. Tớ cũng không muốn đổi chỗ đâu, tốt nhất là ba năm học, chúng tớ đều có thể ngồi cùng bàn thì tốt."

Lâm Vu ừ một tiếng: "Cuộc thi lần này cậu nằm top 50."

Khương Hiểu nhăn nhăn mi, trong nháy mắt ỉu xìu. Lâm Vu đưa một trang giấy cho cô: "Đây là điểm số thống kê tớ viết xem cậu thiếu sót chỗ nào, ngữ văn phần 12, toán học phần 8..."

Tần Hành tò mò: "Cậu làm thế lúc nào?"

Lâm Vu: "Vừa mới lúc thầy Trương đang nói đổi chỗ ngồi."

Tần Hành nhìn qua cô, như có điều suy nghĩ: "Mỗi lần đều sẽ làm thế sao?"

Lâm Vu gật gật đầu: "Cấp 2 mỗi lần thi xong tớ đều sẽ làm. Dạng này cũng có thể nhắc nhở chính mình thiếu sót ở chỗ nào. Bình thường ôn tập cũng sẽ có thể chú ý tới."

Tần Hành nghiêm mặt, giống như tùy ý đề xuất: "Vậy cậu giúp tớ làm đi?"

Lâm Vu sững sờ.

Tần Hành thản nhiên nhìn vào mắt cô.

Lâm Vu gật gật đầu.

Khương Hiểu nói: "Tần Hành, cậu lần này xếp hạng 2 mà còn để Lâm Vu giúp, vậy cậu giúp Lâm Vu cái gì đây?"

Lâm Vu lắc đầu: "Tớ không cần."

Tần Hành: "Tớ có thể giúp cậu phụ đạo Anh ngữ."

Lâm Vu còn muốn từ chối, Tần Hành lại đem mấy bài thi của mình đưa đến.

"Vất vả cho cậu rồi."

Lâm Vu: "..."

Người này thật đúng là tự giác. Tôn Dương trợn mắt hốc mồm: "Các cậu đây là cường cường liên thủ à!"

Cường cường liên thủ: Theo mình hiểu chắc là hai người giỏi hợp tác với nhau ý, ở đây ý ông ấy là Lâm Vu với Tần Hành.

Tần Hành giống như tựa tại chỗ ấy, hững hờ lên tiếng: "Đúng vậy đấy."

Tôn Dương: "Cho nên cậu vừa mới nói muốn cùng Lâm Vu ngồi ngồi cùng bàn là thật? Tớ thật đau lòng! Tâm can tớ tan nát mất rồi!"

Tần Hành có một trận ác khí, bất quá tâm tình dị thường sung sướng, khóe miệng nhếch lên nhếch xuống.

Khuất Thần khi đi tới vừa hay nhìn thấy hắn đang cười: "Tần Hành, cậu cười cái gì?"

"Đột nhiên cảm thấy lớp 2 cũng thật không tệ."

"Bệnh tâm thần. Tối chơi 1 ván không?"

Tần Hành từ chối: "Tháng sau có tranh tài, không chơi."

"Chả có tí sức lực nào cả."

Tần Hành: "Lần này cậu xếp hạng bao nhiêu?"

"Hơn 800 hay sao đó. Tớ không sao đâu, dù sao tương lai cũng không phải đi du học."

Tần Hành còn muốn nói điều gì, nhìn bộ dạng kia của Khuất Thần đều không thèm để ý, hắn liền không muốn nói nữa.

Khuất Thần mỗi lần tới tìm Tần Hành nói chuyện đều ngồi trên ghế Lâm Vu, nhích tới nhích lui, làm cho cô cái gì cũng không làm được.

Lâm Vu cũng không tiện nhắc nhở hắn, dứt khoát cầm cốc nước đi rót nước, cô còn muốn kêu Khương Hiểu đi cùng, kết quả nàng ấy lại còn đang đọc tiểu thuyết.

Cũng không hỏi nữa, đem cái cốc của mình mà mang đi. Tần Hành nhìn một cái, chỉ một chút thôi liền bị Khuất Thần phát hiện.

"Mà nè, cậu vừa mới lên khóa đã thật sự là hăng hái đó nha, tớ liền hận mình quên cầm điện thoại giúp cậu quay lại đấy. Cậu làm gì giúp Lâm Vu thế?"

"Chính tớ không muốn đổi chỗ ngồi."

"Đình Đình khẳng định là thương tâm đến chết mất thôi, lúc đầu có cơ hội ngồi trước mặt cậu mà hết lần này tới lần khác bị cậu làm hỏng."

"Ngồi đâu còn không giống nhau à? Cậu cho rằng ngồi bên cạnh tớ, liền có thể đạt hạng nhất sao?"

Khuất Thần thầm oán: "Ngồi cạnh người mình thích, lúc học tập lại càng có động lực."

"Cút sang một bên đi."

Hắn đứng dậy muốn đi.

"Làm gì, đi đâu đấy?"

"Xuống lầu mua nước."

Tần Hành thuận tiện đi ngang qua tầng lầu phía đông, nước sôi được để ngay tại chỗ ấy.

Lâm Vu cùng một nam sinh đứng chung một chỗ, cô mặt lạnh lùng, xem ra có chút tức giận nhưng một mực nhẫn nhịn.

"Lâm Vu..."

Tần Hành gọi cô một tiếng, sải bước đi tới. Hắn nhẹ nhàng nhìn lướt qua bên người nam sinh: "Bạn cậu à?"

Nam sinh cầm trong tay một phong thư, trong nháy mắt minh bạch.

Lâm Vu quay đầu nhìn thấy hắn, vừa tức lại vừa xấu hổ.

Lâm Vu cắn cắn môi, cô cũng không biết chuyện gì xảy ra. Đi lấy nước một cái thôi mà đã xảy ra loại chuyện này.

Bạn học nam còn cầm giúp cô chai nước.

Lâm Vu lạnh giọng nói ra: "Không cần đâu. Tớ về trước lớp trước đây."

Nam sinh vội vàng hô: "Bạn học Lâm Vu, tớ đây là nghiêm túc thật đấy."

Tần Hành đứng ở đó nói: "Tôn Sơ Văn, lá gan của cậu thật lớn."

Tôn Sơ Văn: "Tần Hành, chúng ta là bạn học cấp hai, cậu giúp tớ đem thư này đưa cho Lâm Vu đi."

Tần Hành: "Đi qua một bên đê! Đừng quấy rầy nữ sinh lớp chúng tớ."

Tôn Sơ Văn cũng không vui lòng: "Tớ có quyền lợi đó."

Tần Hành nắm chặt nắm đấm: "Vậy phải xem cậu như thế nào?"

Tôn Sơ Văn: "Tần Hành, cậu làm sao mà vô lý như vậy? Cậu cùng Lâm Vu có quan hệ gì mà đòi quản?"

Tần Hành: "Bạn học cùng lớp. Đừng để tớ nhìn thấy cậu đến quấy rối cô ấy nữa."

Tôn Sơ Văn cắn răng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc