Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 23: Cậu Là Lâm Vu Đúng Không?.

Cài Đặt

Chương 23: Cậu Là Lâm Vu Đúng Không?.

"Cậu là Lâm Vu đúng không?."

cô bé nhảy đến trước bàn của cô: "Tớ biết cậu."

Lâm Vu trầm mặc, cũng không có hứng thú bắt chuyện.

"Cậu làm sao không hỏi xem tớ đây là ai sao?"

"Thật có lỗi, tớ muốn học thuộc lòng bài."

Nữ sinh nhún nhún vai: "Bạn học Lâm Vu, nữ sinh không nên đọc sách nhiều đâu."

Lâm Vu cúi đầu xuống, không tiếp tục để ý.

Tần Hành đã đi hơn nửa tháng, thi giữa kỳ đều không có tham gia. Hắn không ở trường học, mọi người hâm mộ người vẫn như cũ không giảm chút nào.

Lâm Vu có thể tưởng tượng, khi hắn trở về nhìn thấy một đống đồ vật kia, mặt chắc chắn sẽ biểu lộ vẻ không kiên nhẫn. Hắn rất được nữ sinh yêu mến, ở kí túc xá nữ của cô, thỉnh thoảng mọi người đều nhắc lên tên của hắn. Gia cảnh to, học giỏi, dáng dấp lại đẹp trai, dạng này người này được hoan nghênh là rất bình thường rồi!

Lần thi giữa kỳ này, lớp 2 rốt cuộc cũng được nở mày nở mặt, so với thi sát hạch lần trước thì quả là có tiến bộ rất lớn. Lâm Vu xếp hạng thứ nhất, ban trưởng Tống Dật Minh cũng nằm ở hạng mười, Tưởng Nam tụt xuống mất mười, còn khóc một trận to.

Cao hứng nhất không ai qua được đó chính là Trương Cần, trong phòng họp chủ nghiệm lớp, được Chủ nhiệm Hách trọng biểu dương.

"Lớp 2 ở cuộc thi lần này tiến bộ rất lớn. Cứ thế phát huy, ngàn vạn không thể để cho bọn chúng phớt lờ nhé."

"Còn có vì để tăng cường tố chất thân thể của học sinh, từ dưới tuần sau, tăng 800 mét chạy bộ đi. Mặt khác nữa, tôi đã cùng nhà trường thương lượng qua, năm nhất tự học buổi tối không ở trọ ở trường thì chín giờ rưỡi được đi về. Nhóm giáo viên làm tốt trực ban chuẩn bị nhé. Mọi người có ý kiến gì hay không?"

"Không có."

"Vậy tan họp đi."

Bạn học chung quanh Lâm Vu lần này thành tích xếp hạng đều so với lần trước cao hơn nhiều, mọi người đối cô vô cùng cảm kích.

Tiếu Vi lấy từ ngăn kéo ra một túi đồ ăn vặt, vừa ăn vừa nói: "Lâm Vu, cuối tuần này cậu không về nhà, chúng ta cùng đi thư viện làm bài tập có được hay không?"

Khương Hiểu nghe vậy, chờ đợi mà nhìn.

Lâm Vu nghĩ nghĩ: "Vậy tớ đi nói chuyện một chút cùng giáo viên."

Tiếu Vi cười tủm tỉm: "Thư viện thành phố có rất nhiều sách, Lâm Vu à, cậu khẳng định sẽ rất thích đó nha."

Tôn Dương thở dài một hơi: "Mấy người các cậu ngược lại thật là tốt, lại có đi chung cùng nhau, liền lòi ra một mình tớ cô đơn."

Tiếu Vi: "Tần Hành sắp trở về rồi à?"

Tôn Dương lắc đầu: "Hình như hôm qua đã thi xong, đang chờ điểm."

Khương Hiểu: "Tần Hành nhất định có thể đạt giải nhất, chờ hắn trở về nhất định phải đòi quà."

Tôn Dương: "À, cậu không phải hộ vệ của Lâm Vu sao?"

Khương Hiểu: "Hắn hiện tại cũng không có cùng Lâm Vu cạnh tranh."

Tôn Dương: "Tần Hành không có ở đây ngày đầu tiên, nghĩ tới hắn! Ngày thứ 26, vẫn là nghĩ tới hắn!"

Đám người một bộ dáng ác độc.

Ngày thứ hai, lần này tin tức Tần Hành thi áo số cả nước được hạng nhất truyền đến trường học. Nhất trung, tổ giáo viên dạy toán học hưng phấn khó mà nói nên lời. Nhiều năm nay, đều không có ai cả đi thi mà được giải nhất cả.

Lúc này nhất trung ở Tần Thành rốt cuộc cũng có thể nở mày nở mặt. Tin tức này truyền đến lớp học, mọi người kịch liệt thảo luận bắt đầu, giống như bọn hắn đưỡ giải vậy.

"Tần Hành đạt hạng nhất có phải không cần tham gia thi đại học là có thể trực tiếp được nhận vào hay không?"

"Thật hâm mộ quá!"

Tôn Dương: "Thứ hâm mộ này không với đến được đâu, cả nước thi tuyển, so với tham gia thi hát đạt giải nhất còn khó hơn."

"... Tôn Dương, cậu đi báo danh đi thử xem sao."

Khương Hiểu: "Nếu thật được chọn, về sau tớ làm người đại diện cho cậu, đem cậu chế tạo thành một ngôi sao ca nhạc."

Tôn Dương: "Được, đã hứa rồi đấy."

Một mảnh tiếng cười rộ lên, Lâm Vu lẳng lặng lắng nghe. Cô cầm bút tô tô vẽ vẽ trên giấy nháp, đột nhiên có chút mê mang. Về sau cô muốn làm gì?

Tần Hành từ Bắc Kinh trở về, cũng không có ở nhà nghỉ ngơi mà trực tiếp đi học.

Sáng sớm, ông Tần tự mình lái xe đưa con đi học. Con trai đạt giải nhất, tất nhiên phải cao hứng rồi.

"Đã bảo cho con ở nhà nghỉ ngơi một ngày mà nhất quyết không nghe."

Tần Hành cầm cặp sách, mở cửa xe, dự định xuống xe.

"Con định buổi tối ở lại trường để tự học."

"Vậy cơm tối làm sao bây giờ?"

"Trường học không phải có canteen sao?"

Ông Tần nghe khẩu khí con trai mình, cũng đành phải nghe theo, dù sao ông biết Tần Hành sẽ không bạc đãi mình.

"Chú ý an toàn nhé. Buổi tối ta để chú Tiểu Dương tới đón con."

"Không cần, tự con đi về."

Tần Hành lưu loát đi xuống xe.

Ông Tần cười, một mặt kiêu ngạo.

Tần Hành như bình thường đi tới, một vai khoác balo, một tay nhét trong túi quần, ánh mắt rơi vào chỗ ngồi của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc