Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khuất Thần có cái miệng rộng, liền thích nói lung tung.
"Hả, đến cùng thì ai được hạng nhất?"
Tất cả mọi người cũng đang chờ kết quả.
"Được được, tớ nói. Hạng nhất không phải Tần Hành."
"Vậy khẳng định là Lâm Vu lớp chúng ta rồi!"
Ánh mắt mọi người lại tập trung trên người Lâm Vu, Lâm Vu lạnh nhạt chỉnh lại vở ghi bài. Tần Hành cũng nhìn Lâm Vu, cô cố gắng như vậy, được hạng nhất cũng không phải ngoài ý muốn.
"Hey, listen! Hạng nhất là... Lớp 4 Lý Duy Tịch."
"A! Có lầm hay không thế? Không phải người trong ban chúng ta sao."
Bỗng từ đầu tòi ra một người, để tất cả mọi người có chút thất vọng. Lúc này lớp học có một cảm giác liền trào ra.
Không biết ai rống lên một tiếng: "Vừa mới đánh cược xong, tan học đến cửa trường gặp."
Khương Hiểu kinh ngạc: "Hạng nhất vậy mà không phải cậu, cũng không phải Tần Hành."
Lâm Vu cũng không để ý lắm: "Nhất trung rất nhiều người lợi hại."
Khương Hiểu gục xuống bàn mặt: "Nhưng cậu chính là người lợi hại nhất trong lòng tớ."
Lâm Vu: "Thật xin lỗi nhé, lần sau tớ sẽ cố gắng."
Khương Hiểu làm một mặt kinh ngạc: "Lâm Vu, tớ nói vui vậy mà cậu lại nói thế thật sao!"
Cái này thật là quá ngoài ý muốn. Lâm Vu bị cô nhìn như vậy, có thể thấy được đỏ mặt.
Đến tiết số học, Trương Cần bưng lấy bài thi cùng danh sách xếp hạng tiến đến.
"Đều biết hết rồi chứ?"
"Biết ạ."
"Các em còn không biết xấu hổ! Nhìn xem điểm toán số lần này đi! Thầy chính là chủ nghiệm nên phải gánh vác các em. Tầng này có 4 cái lớp, chỉ có chúng
Ta thi kém cỏi nhất. Các em nghĩ gì thế?"
"Thầy Trương, thầy đừng kích động quá. Lần sau chúng em nhất định cố gắng."
Trương Cần bình ổn cảm xúc: "Lúc này lớp chúng ta xếp hạng trong top 10 có 3 người, Tần Hành hạng hai, Lâm Vu hạng ba, Tưởng Nam hạng tám. Mặt khác, Lâm Vu hóa học max điểm, Tần Hành toán học max điểm."
"Lợi hại quá đi! Hai người này thật sự là lợi hại!"
Phòng học đằng sau đột nhiên vang lên một trận tiếng vỗ tay, mọi người quay đầu, thấy Khuất Thần vỗ tay.
"Chúc mừng ba vị bạn học."
Trương Cần trừng mắt liếc hắn một cái: "Yên tĩnh đi! Quay trở lại chuyện chính. Nhớ kĩ đợt trước, tôi và các em đã ước hẹn như thế nào không?"
"Thầy Trương, thầy sẽ không thật muốn để chúng em đổi chỗ ngồi chứ?"
Trương Cần: "Lên lớp thì nói chuyện, truyền giấy tờ thư từ, còn chép bài tập của nhau. Tưởng tôi không biết à. Chủ nhiệm Hách phê bình lớp chúng ta mấy lần. Chỗ ngồi hiện tại thì điều chỉnh một chút. Tôi báo đến tên ai thì bắt đầu thay chỗ, đồ dùng học tập để tí tan học rồi chuyển."
"Lâm Vu cùng Thẩm Nghi Đình đổi chỗ."
Trương Cần hờ hững: "Thầy..."
Khương Hiểu cùng Tần Hành đồng thời đứng lên. Lâm Vu đứng ở đằng kia, thấy được hai người này kích động.
Trương Cần cũng là sững sờ: "Hai em kích động cái gì?"
Khương Hiểu quay đầu nhìn thoáng qua Tần Hành, không nói lời nào.
Tần Hành mở miệng nói: "Em cảm thấy hiện tại đổi chỗ ngồi thế này thì rất không ổn."
Trương Cần nhíu mày: "Ờ? Có gì không ổn hử?"
Tần Hành: "Thứ nhất, chúng em xung quanh mới vừa làm quen lẫn nhau, cấp ba học tập áp lực vốn đã lớn, lại đổi vị trí, chúng em lại phải một lần nữa thích ứng."
"Thứ hai đâu?"
"Theo quan sát của em, thầy hiện tại an bài chỗ ngồi, là theo thành tích xếp hạng lần này, thành tích tốt thì hai người ngồi cùng một chỗ, thầy sắp xếp thành tích yếu một tổ xếp tại gần chỗ giáo viên, là hi vọng thông qua bổ sung. Nhưng kiểu dạng này có phải cũng sẽ đả kích lòng tin của một số bạn học hay không?"
"Còn gì nữa không?"
Tiểu tử thối này lý do nhiều như vậy! Còn là đại biểu lớp số học nữ chứ!
"Nếu là theo thành tích xếp hạng, vậy chả phải em phải cùng Lâm Vu ngồi chung 1 bàn hay sao. Vì sao thầy không đổi như vậy? Đối với em và Lâm Vu, như vậy cũng không công bằng."
Lâm Vu ngạc nhiên: "..."
Trương Cần nghiến răng nghiến lợi: "Lý do của em ngược lại là nhiều. Khương Hiểu đâu?"
Khương Hiểu: "Em không thích đổi chỗ ngồi, em thích ngồi chỗ cũ hơn."
Giống như 1 dây chuyền vậy, mọi người cũng đứng lên,
"Thầy Trương, em cũng không muốn đổi, em cũng thích ngồi chỗ cũ."
Lâm Vu nuốt một cái, tiếng nói thanh thúy êm tai: "Thầy Trương, thầy có thể hay không tin tưởng sự lựa chọn của chúng em? Cuộc thi lần này mọi người khả năng còn chưa thích ứng, phát huy trình độ chưa tốt. Lần tiếp theo, chúng em nhất định sẽ làm bài tốt hơn."
Lớp học đột nhiên an tĩnh lại.
Trương Cần trầm mặc mấy chục giây, từ trên giảng đài đi xuống: "Được! Lần này không đổi chỗ ngồi. Thi giữa kỳ, các em phải trả thi tốt cho tôi, đến lúc đó tùy các cô cậu."
"Thầy Trương, chúng em yêu thầy!"
Trương Cần: "Được rồi được rồi, chuẩn bị học tập tốt đi. Tất cả ngồi xuống."
Tiếng chuông tan học vang lên, Trương Cần vừa tới văn phòng, 2 ban phòng học liền truyền đến từng tiếng hưng phấn và tiếng huyên náo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















