Ban đêm, Thẩm Nghi Đình đưa di động cho Thẩm Nghi Hành: "Anh, Lâm Vu không muốn lấy điện thoại."
Thẩm Nghi Hành nghĩ nghĩ: "Hôm nào để anh đưa cho cô ấy."
Thẩm Nghi Đình: "Em cảm thấy cậu ấy sẽ không cần."
Thẩm Nghi Hành: "Để anh thử lại lần nữa, có cái điện thoại sẽ thuận tiện hơn rất nhiều."
Thẩm Nghi Đình nhún nhún vai.
Thẩm Nghi Hành: "Gần đây học tập thế nào? Có thấy khó hay không?"
Thẩm Nghi Đình rầu rĩ nói: "Văn khoa cũng còn tạm, nhất là vật lý, ở trên lớp giáo viên giảng mà em phải đợi đến tiết sau học lại mới hiểu được cách làm bài."
Thẩm Nghi Hành: "Vật lý cấp ba khó hơn so với cấp hai nhiều, em cảm thấy phí sức là rất bình thường. Mà lại rất nhiều nữ sinh đến cấp ba, khoa học tự nhiên liền theo không kịp rồi."
Thẩm Nghi Đình gật gật đầu.
"Không cần miễn cưỡng chính mình, tận mình cố gắng là hay nhất."
"Thế nhưng mà nhìn Lâm Vu giống như học cái gì đều rất dễ dàng."
"Có một loại người, trời sinh là học tập giỏi. Lâm Vu đại khái là loại người này."
"Thật hâm mộ nha."
"Không cần hâm mộ. Em phải biết, Lâm Vu phải bỏ ra bao nhiêu mồ hôi, mới có thể đi đến một bước này."
Em gái của hắn chỉ cần giữ trình độ hiện tại là được, tương lai còn có thể ra nước ngoài mà du học, mà Lâm Vu chỉ có thể liều mạng thi đỗ đạt được điểm cao, mới có một cơ hội nhỏ nhoi, tương lai có lẽ có thể được đề cử đến nước ngoài làm học sinh trao đổi, mà đi nước ngoài du học là có học bổng, còn cần một số tiền không nhỏ nữa.
Thẩm Nghi Đình nhẹ nhàng hô một hơi: "Biết rồi."
Đảo mắt, đến thời gian kiểm tra, ba ngày, độ khó không thấp. Lần này giáo viên các khoa đều là thương lượng xong, muốn ép học sinh mới một chút để bọn chúng có thể coi trọng việc học. Kết quả khảo thí vừa kết thúc, mọi người đang trong trạng thái tự động buông lỏng.
Sáng ngày thứ hai khóa thể dục bởi vì trời mưa nên đổi thành lớp tự học. Tất cả mọi người ở phòng học, mọi người đang thảo luận xem lần này kiểm tra xếp hạng cao nhất.
"Cá đi cá đi, lần này đứng hạng nhất là ai?"
"Một cốc sữa trà, tớ cá Lâm Vu."
"Hai cốc trà sữa, ta cá Tần Hành."
...
Lâm Vu đang đổi ngòi bút, cô giống như không có nghe thấy mọi người nói gì.
"Khương Hiểu, đổi ngòi bút cho tớ mượn một chút, tớ dùng hết mực rồi."
"Cậu đang cầm đấy."
Cô đang xem tiểu thuyết, con mắt đều dời không ra."Cảm ơn."
Lâm Vu lườm nàng một chút: "Sách gì đấy?"
Bên ngoài có một cuốn sách che lấy bìa sách, không nhìn thấy tên sách.
Khương Hiểu con mắt tỏa sáng: "Hôm qua tan học tớ ở trường học, nhìn thấy quyển này bên trong tiệm sách."
Cô nhẹ nhàng gỡ ra bìa sách, lộ ra trang bìa tinh xảo.
Lâm Vu: "Tiểu thuyết «Cố Phán Sinh Huy»?"
Khương Hiểu: "Tớ mới đọc đến đoạn mở đầu, nữ chính là người câm, nam chính là học bá, gia cảnh giàu có, tính cách tốt, giống như Tần Hành ấy. Chờ tớ xem hết sẽ cho cậu mượn mà đọc."
Lâm Vu lắc đầu.
Nam chính giống Tần Hành thì cô không có cách nào tưởng tượng được.
Khương Hiểu: "Cái kia tí giảng cho tớ nhé. Cậu học tập tiếp đi."
Tôn Dương đột nhiên hô một tiếng: "Giáo viên tới."
Khương Hiểu vội vàng đem tiểu thuyết giấu đi, vèo một cái giấu ở trong ngăn kéo. Lại lật mở sách Anh ngữ ra, làm bộ ôn tập, động tác vừa nhanh vừa chuẩn. Tôn Dương nhịn không được cười ha hả, cười đến nỗi cái bàn đều rung.
Khương Hiểu tức giận quay đầu: "Tôn Dương!"
Tần Hành cũng không nhịn được cười.
Tôn Dương giơ tay lên: "Là tớ sai rồi! Tớ sai rồi! Cậu lần này là thi rất tốt à, còn có tâm tình đọc tiểu thuyết ngôn tình?"
Khương Hiểu không tâm tình mà nói: "Tạm được. Dù sao sách của Lâm Vu tớ đã đều nhìn qua 2 lần."
"Vậy cậu cảm thấy ai sẽ là người được hạng nhất?"
"Tớ vĩnh viễn ủng hộ Lâm Vu nhé."
Tôn Dương biết mình hỏi cũng như không.
Lúc này có người từ văn phòng chạy vọt về lớp.
"Có kết quả rồi! Có rồi!"
"Ai, ai?"
Tất cả mọi người đều tò mò, lớp 10 lần đầu tiên thi, hạng nhất sẽ là ai chứ?
Tần Hành: "..."
...
Ai mà không biết Ngô Ngạn Tổ chứ?
Nhưng Lâm Vu thật sự không biết. Sinh hoạt trên núi vốn đơn điệu, ngoại trừ học tập, bọn nhỏ chỉ có giúp cha mẹ làm việc nhà. Nhưng mẹ cùng bà rất ít khi để cô làm việc, bất quá cô học xong kiểu gì cũng sẽ chủ động đi làm việc nhà.
Lâm Vu chững chạc đàng hoàng, để Khương Hiểu muốn cười lại thôi.
Dù sao người bạn ngồi cùng bàn lúc này thật rất đáng yêu à nha. Khương Hiểu nhẹ nhàng nói: "Ngô Ngạn Tổ là một nam minn tinh rất đẹp trai, rất mê người, Khuất Thần Thị là đang khen Tần Hành."
Vẻ mặt Lâm Vu cứng lại: "..."
Tần Hành sờ lên cái mũi, có chút mất tự nhiên, liền bỏ qua mọi chuyện, mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















