Nếu như cô bé lọ lem ăn mặc rách rưới, nếu như cô bé lọ lem bẩn thỉu thì hoàng tử sẽ còn
Cùng cô khiêu vũ sao?
Lâm Vu nhấc chân đạp vào bậc thang, tay phải của cô không chủ động sờ lên mu bàn tay trái, nơi đó có một vết sẹo bằng ngón tay út, đã nhiều năm như vậy, vết sẹo bị bỏng này vẫn còn lưu lại.
"Khi còn bé tớ đến nhà Thẩm Nghi Đình nên gặp qua cậu, bất quá chúng ta không nói chuyện với nhau."
Cô lúc nói chuyện thanh âm mềm mềm, mang theo âm sắc đặc hữu.
Tần Hành liền giật mình: "Chỉ như vậy thôi sao?"
Cô gật gật đầu.
Hắn tất nhiên là không tin.
Cô âm thầm hít một hơi, trong lòng buồn bực đến khó chịu.
"Đi trước đây."
"Lâm Vu, lần đầu tiên gặp tớ cậu liền nhân ra rồi phải không?"
Lâm Vu không có phủ nhận, cũng không có thừa nhận.
"Tớ rất hiếu kì, đến cùng là vò nguyên nhân gì mà cậu lại chán ghét tớ như vậy?"
Lâm Vu nhíu nhíu mày: "Tôi không có chán ghét cậu."
Không thể nói chán ghét, nhưng không muốn cùng hắn quá thân thiết. Bởi vì từ nhỏ cô đã biết, khoảng cách giữa hai người rất khác biệt.
"Tớ khi còn bé đã bắt nạt cậu rồi sao?"
Hắn từng bước ép sát.
Lâm Vu liễm liễm sắc mặt, biểu lộ kiên định: "Không có."
Tần Hành biết từ trong miệng cô không thể nghe được đáp án.
"Lâm Vu, tớ tìm cậu nãy giờ."
Thẩm Nghi Đình vội vàng chạy đến, trong tay mang theo một cái túi.
"Tần Hành, cậu sao lại ở đây?"
Tần Hành nhíu mày: "Nói một chút về bài tập hóa học thôi."
Ánh mắt Thẩm Nghi Đình lui tới trên 2 người: "Lâm Vu, tớ quên chưa có giới thiệu cho cậu. Tớ cùng Tần Hành là bạn học mẫu giáo đến giờ."
Lâm Vu mím khóe miệng, không nói một lời.
"Các cậu thảo luận được rồi chứ?"
Tần Hành: "Không có kết quả."
Thẩm Nghi Đình nhìn vẻ mặt Lâm Vu thanh lãnh, mỉm cười: "Lâm Vu, tớ cứ tưởng cậu ở lớp nên chờ cậu mãi. Đây là quà anh trai tớ để tớ đưa cho cậu, điện thoại cùng đồng phục, đều là đồ mới."
Lâm Vu cũng không có tiếp chuyện: "Tớ không cần. Cảm ơn thành ý của cậu."
Trong nhà không có điện thoại bàn, cô muốn gọi điện thoại về nhà, đều phải đi đến cửa hàng tiện lợi gần trường học, gọi một phút 5 mao tiền. Ở trường học thì cô không dùng được điện thoại, mà cô cũng không cần cùng bạn học liên lạc. Có chuyện gì để hôm sau gặp mặt nói cũng được. Huống chi, cô cũng không muốn mỗi tháng phải trả thêm tiền điện thoại.
"Lâm Vu, nhưng mà..."
"Cảm ơn, tớ đi lên lớp đây."
Tần Hành yên lặng nhìn một màn này.
Thẩm Nghi Đình nhún nhún vai: "Lâm Vu đang tức giận à?"
Tần Hành: "Chắc là không có đi."
Chỉ là cô nàng kia, lòng tự trọng mạnh muốn chết, sẽ không tùy tiện nhận sự trợ giúp của người khác.
"Anh trai của tớ thật là thận trọng."
Thẩm Nghi Đình lấy ra một hộp điện thoại, là hàng nội địa điện thoại, hơn 1000 khối, không đắt lắm. Thế nhưng đối với Lâm Vu mat nói, xác thực quá trân quý.
Tần Hành cùng Thẩm Nghi Đình chung một đường về nhà.
Thẩm Nghi Đình: "Không phải thầy Trương nói là sau kì kiểm tra lần này sẽ đổi chỗ ngồi sao? Tần Hành à, đến lúc đó tớ sẽ đổi được đến chỗ phía trước cậu."
Tần Hành: "Ai nói nhất định sẽ đổi chỗ ngồi?"
Thẩm Nghi Đình: "Nhưng nếu có thể tớ muốn ngồi phía trước cậu, nếu có vấn đề hỏi cậu cũng thuận tiện hơn."
Tần Hành: "Phía sau cậu là ban trưởng, bên cạnh là học tập ủy ban, hỏi bọn họ cũng giống vậy cả thôi. Tớ muốn tham gia tập huấn, cũng sẽ không thường ở rại lớp học đâu."
Hai người hôm nay về trễ, trời đã tối. Tần Hành đưa Thẩm Nghi Đình về nhà trước.
Trên đường, Thẩm Nghi Đình trống trống khóe miệng: "Tần Hành, cậu thích loại con gái như thế nào?"
Tần Hành nhìn trời một bên, trời chiều đã hoàn toàn hạ xuống.
Hắn nói: "Xinh đẹp thông minh."
"Là kiểu như Lâm Vu sao?"
"Lâm Vu?"
Tần Hành nói chuyện âm cuối có chút khó chịu giương lên: "Cậu ấy quá khó gần."
"Thế nhưng là tất cả mọi người đều rất thích Lâm Vu đấy. Học giỏi, dáng dấp lại rất đẹp mắt, tính cách lại yên tĩnh. Ba mẹ tớ luôn luôn khen cậu ấy."
Tần Hành qua loa trả lời một câu: "Cũng tạm được."
Ông Thẩm hỏi.
"Hôm nay đi học về muộn, cậu đã về nhà rồi."
Thẩm phụ gật gật đầu: "Đình Đình phải nhờ cháu chiếu cố rồi."
"Cháu cũng có chiếu cố gì nhiều đâu mà."
"Đi đường cẩn thận nhé. Hôm nào chú gọi cho ba mẹ cháu, hai nhà chúng ta tụ họp lại ăn một bữa."
"Được. Vậy cháu về nhà trước đây."
Ông Thẩm nhìn theo bóng lưng hắn lái xe rời đi, khóe miệng vẫn như cũ treo cười.
Tài xế nói:
"Tần Hành cùng Đình Đình thật đúng là xứng đôi, là thanh mai trúc mã đó nha, Thẩm tổng à, cái người con rể này thật hài lòng quá đó."
"Bọn nó còn nhỏ lắm, tính sớm làm gì. Thế nhưng, Tần Hành đứa nhỏ này quả thật không tệ. Nghi Hành đều không kịp hắn có quyết đoán."
Bọn chúng còn nhỏ, việc của mười mấy năm sau ai có thể thấy được chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















