Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 17: A, Cậu Mua Dược Cao Rồi À?

Cài Đặt

Chương 17: A, Cậu Mua Dược Cao Rồi À?

Khương Hiểu liếc qua: "A, cậu mua dược cao rồi à?"

Lâm Vu nói khẽ: "Thẩm Nghi Đình cho tớ."

Khương Hiểu uốn mặt mày: "Cô ta là người rất tốt sao, tớ cũng không hề nghĩ tới đâu."

Tôn Dương đánh giá lọ dược cao trên bàn trên bàn Tần Hành, lại nhìn nhìn lọ kia của Lâm Vu, quả là giống nhau như đúc.

Tôn Dương: "Tần Hành, cậu cũng bị bỏng à?"

Tiếng nói của Tôn Dương vang dội, người phía trước tự nhiên cũng nghe được.

Khương Hiểu quay đầu: "Thế nào? Hôm qua cậu cũng bị bỏng à?"

Tần Hành khóe miệng giật một cái, đem cái hộp dược cao kia tiện hướng thùng rác mà quăng. Đám người không hiểu cho lắm.

Buổi chiều sau khi tan học, Khuất Thần chờ Tần Hành.

Tần Hành: "Cậu đi trước, tớ có chút việc."

Khuất Thần: "Đi hẹn hò đấy à?"

Tần Hành lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái.

Khuất Thần: "Được! Tớ lập tức biến đây! Tuyệt không để Tần thiếu gia chướng mắt."

Sau khi Lâm Vu tan học, sẽ đi đến canteen ăn cơm, hai mươi phút sau sẽ trở lại lớp tự học buổi tối.

Tần Hành đứng tại đầu bậc thang, chặn Lâm Vu lại. Lâm Vu nhìn thấy hắn đứng ở đằng kia, không biết có phải hắn đang chờ người hay không. Lúc này cô cũng không tiện lại hỏi. Gặp mặt không chào nhau một tiếng thì lại xấu hổ. Cô kiên trì hướng phía hắn mà nhẹ gật đầu. Tần Hành nhìn qua cô, không có phản ứng.

Lâm Vu: "..."

Bị người ta quăng bơ! Cô tăng tốc, trực tiếp từ bên cạnh hắn bước qua.

Tần Hành: "Lâm Vu, tớ có một vấn đề muốn hỏi cậu!"

Lâm Vu hơi dừng lại: "Vấn đề gì?"

Tần Hành nhìn từ trên xuống dưới cô: "Chúng ta khi còn bé từng gặp qua nhau rồi à?"

...

Tần Hành: Hồi học cấp ba 3 năm, em thật giống như chưa từng cười đối với tôi đâu đấy.

Lâm Vu: Em quên.

Tần Hành bóp lấy cái mặt của cô: Đến đây, tặng cho tiểu gia một nụ cười đi.

Lâm Vu: "..."

...

Hắn đứng trên bậc thang, nên cao hơn cô rất nhiều, lúc này Lâm Vu trông thật sự nhỏ bé.

Lâm Vu phải ngẩng đầu lên nói chuyện: "Cậu thấy điều này đối với chúng ta rất quan trọng sao?"

Xem ra, hắn biết chuyện của cô và Thẩm Nghi Đình rồi. Thẩm Nghi Đình quan hệ với hắn tốt như vậy, hắn biết cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Tần Hành bị cô hỏi vặn lại nên nhất thời á khẩu. Nếu không quan trọng thù hắn sẽ không đến hỏi, thế nhưng lần này hắn phải thừa nhận, không có khả năng.

Lâm Vu nhìn thẳng vào hắn, có chút xuất thần.

Khi còn bé lần đầu nhìn thấy hắn, cô đã cảm thấy dáng dấp cậu bé này quá đẹp mắt, là bạn nhỏ đẹp nhất mà cô từng thấy qua. Môi hồng răng trắng, mặc quần áo đẹp đẽ. Trên cái áo kia còn có in hình nhân vật truyện tranh, cực kỳ đáng yêu, cô lần đầu thấy cái áo như vậy, cảm thấy mới lạ không thôi. Mà khi đó, trong nhà của cô thật quá nghèo.

Thẩm gia đưa cô tới chơi, cô mang theo hai bộ quần áo mùa hè, kỳ thật cô chỉ có hai bộ, bất quá cô rất yêu thích chúng nó. Bởi vì đây là bộ đồ mà bà tự làm cho cô. Quần áo mặc lâu nên đã bị phai màu bớt. Còn có một chỗ bị lủng, bà còn thêu lên một bông hoa xinh đẹp. Tần Hành vừa đến một cái, đám trẻ đều vây quanh hắn mà nô đùa.

Trong hoa viên nhỏ, mọi người chơi trò hoàng tử cùng công chúa. Tần Hành là hoàng tử, Thẩm Nghi Đình là công chúa, nhưng tuồng vui này không có Lâm Vu.

Lâm Vu an tĩnh đứng ở một bên.

Về sau, cô trở lại trong phòng, nhìn thấy trên bàn để một bộ bách khoa toàn thư. So với chơi đùa cô lại càng ưa thích đọc sách hơn.

"Cậu là ai?"

Một cậu bé đầu dưa hấu không biết tiến tới từ lúc nào, xụ mặt trừng mắt nhìn cô.

Lâm Vu nhếch miệng không nói chuyện.

"Ai cho phép cậu động vào sách của Tần Hành?"

Lâm Vu lặng lẽ khép sách lại: "Nhưng tớ không có làm hỏng nó."

Đầu dưa hấu la lớn: "Tần Hành, Tần Hành, có người động vào sách của cậu này."

Lâm Vu gấp đến độ đỏ bừng mặt.

Tiểu Tần Hành đi tới, ánh mắt rơi vào trên tay của cô, tay trái của cô có một vết sẹo còn chưa lành, trông rất xấu xí, đáng sợ.

Hắn bị bệnh sạch sẽ, trong nháy mắt nhất định bùng nổ.

Lâm Vu bất an ôm sách dự định đưa cho hắn.

Hắn quay người muốn đi.

Đầu dưa hấu hỏi: "Cậu không muốn lấy lại sách sao?"

Tiểu Tần Hành ngạo mạn trả lời: "Không muốn."

Đầu dưa hấu quay người đem sách ném vào thùng rác.

Tiểu Lâm Vu nhìn qua tiểu Tần Hành, không biết làm sao, trong lòng thấy day dứt. Lần đầu tiên cô cảm thấy bị người ta xem thường, bị người ta ghét bỏ. Hắn không biết trong lòng cô tự ái thế nào, quyển sách đẹp như vậy mà cứ thế ném đi như không.

Về sau Lâm Vu lặng lẽ từ thùng rác nhặt quyển sách, cô nghiêm túc nhìn nghĩ thầm, tớ thật sự không có đem sách làm bẩn mà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc