Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 16: Lâm Vu Cậu Không Sao Chứ?

Cài Đặt

Chương 16: Lâm Vu Cậu Không Sao Chứ?

Hàng người phía trước dường như đồng loạt quay ra: "Lâm Vu cậu không sao chứ?"

Lâm Vu lắc đầu, ý là không sao. Lâm Vu sờ sờ tóc mình, cô vừa mới đem tóc đuôi ngựa buông ra, hai

Bên đều rơi xuống rồi vén đến sau tai, giống như có điều gì thay đổi.

Từ lúc cô đi vào Tần Hành liền phát hiện, tóc của cô đen nhánh đã thế lại còn mềm mượt, dài rủ xuống tới phía sau lưng. Lâm Vu thu dọn bàn học một chút, thuận tay đem mớ khăn tay kia để trên mặt bàn Khương Hiểu. Khương Hiểu đang nhìn về phía Thẩm Nghi Đình nên không phát hiện. Phía sau, ánh mắt Tần Hành dần dần rời từ người cô chuyển sang bảng đen.

Ngày thứ hai khi rời giường, Lâm Vu phát hiện trên cổ mình nổi lên hai vết bỏng rộp. Bởi vì ở sau gáy nên cô không nhìn thấy. Cô vẫn quen thuộc, ở nhà ăn một bát cơm chiên, rồi đi trường đọc sách Anh ngữ.

Sáng sớm thời tiết có chút lạnh. Lâm Vu đem bài đọc xong về sau đã là 6h40, cứ nghĩ ở đây mà lúc sớm thế này sẽ chỉ có mình cô, không ngờ Tần Hành cũng đến đây sớm vậy. Cô yên lặng đi đến trên chỗ ngồi. Tần Hành bày biện sách ra trước mặt, hắn ngồi ở đằng kia, nhìn bóng lưng Lâm Vu. Cô có thể cùng bạn học chung quanh trò chuyện, đề tài cũng chỉ là học tập. Kỳ thật, bản chất của Lâm Vu là ở bên trong thanh lãnh xa, loại người này không dễ dàng để bạn tới gần, thế nhưng là một khi đã tới gần được rồi, cô sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với người đó. Không biết Khương Hiểu là cái vận khí chó gì mà có thể kết thân với Lâm Vu được nữa.

Một phút về sau, hắn mở miệng: "Lâm Vu, cổ của cậu thế nào rồi?"

Lâm Vu lễ phép quay đầu, sờ lên cổ: "Không có việc gì đâu."

"Nổi rộp rồi?"

Lâm Vu: "Ừ, thật sự không có việc gì."

Tần Hành nghe được bốn chữ "Không có việc gì" liền phiền não, hắn nhăn nhăn mi: "Cậu coi mình là robot đấy à?"

Lâm Vu: "... Tớ không có cảm giác gì mà."

Tần Hành: "A!"

Hắn lấy ra từ trong túi một tuýp thuốc, tiện tay ném tới trước mặt cô. Đại khái là chơi bóng rổ nên thích ứng cao, động tác vừa nãy của hắn vừa nhanh vừa chuẩn đáp thẳng tới chỗ Lâm Vu.

Lâm Vu bị giật mình, thấy là thuốc, cầm lên trả lại hắn.

"Cảm ơn."

Có thể là bởi vì cuối tuần nên muốn ôn kỹ. Hôm nay mọi người tới đều sớm, 7 giờ đúng, không sai biệt lắm đến rất đông đủ. Chủ nhiệm Hách lúc đi vào, liên tiếp gật đầu, đáy mắt có mấy phần khen ngợi.

"Quả là dáng vẻ của học sinh cấp 3. Không sai, không sai."

Một ngày này, lúc nghỉ giữa khóa, Thẩm Nghi Hành đi vào dãy phòng học của năm nhất.

"Bạn học này, hỗ trợ anh gọi Thẩm Nghi Đình một chút được không?"

"Được, anh Thẩm!"

Thẩm Nghi Đình chạy đến: "Anh, làm sao lại tới tìm em?"

Thẩm Nghi Hành nhìn vào phòng học, không thấy Lâm Vu đây: "Em đem dược cao này cho Lâm Vu."

Thẩm Nghi Đình "Ờ" một tiếng. Thẩm Nghi Hành lại lấy ra một cái túi: "Bên trong là đồng phục với điện thoại."

"Lâm Vu không cần điện thoại đâu."

"Em khuyên nhủ con bé chút được không?"

"Được rồi, anh trai à, anh đối với Lâm Vu tốt quá đấy."

"Anh đối với em không tốt à?"

Hắn vuốt vuốt tóc của cô: "Vào đi."

Thẩm Nghi Đình trở lại chỗ ngồi, bạn học chung quanh đều hiếu kỳ.

"Thẩm Nghi Đình, kia là anh trai cậu thật à?"

Cô gật gật đầu.

"Thật thật hâm mộ đấy nha, còn Chu Nhất Nghiên nữa."

Chu Nhất Nghiên trong lời nói tràn đầy kiêu ngạo: "Anh trai tôi lớn hơn tôi sáu tuổi, bây giờ đang học tại đại học Q."

"Tớ cũng muốn có anh trai á, nếu tớ không biết làm bài tập thì hắn có thể dạy tớ."

"Đừng có nằm mơ nữa đi!"

Thẩm Nghi Đình một mực chú ý đến Lâm Vu, gặp Lâm Vu đứng dậy ra ngoài lấy nước nên cô cũng đi theo.

Đi vào hành lang, cô gọi Lâm Vu một tiếng. Lâm Vu dừng bước lại: "Có chuyện gì?"

Thẩm Nghi Đình: "Chuyện ngày hôm qua rất xin lỗi cậu, đây là dược cao mà anh trai tớ hôm nay đi mua cho cậu đấy."

Lâm Vu tiếp nhận: "Đã nói là không có việc gì mà, cậu cũng không phải là cố ý."

Thẩm Nghi Đình: "Còn có quần áo nữa này."

Lâm Vu: "Quần áo kia tớ đã giặt sạch rồi."

Thẩm Nghi Đình: "Cậu mà không lấy thì anh tớ lại nói này nói nọ tớ cho mà xem."

"Vậy được rồi."

"Lâm Vu, nếu như kì kiểm tra lần này xong, được đổi chỗ một lần nữa đổi chỗ ngồi, tớ có thể cùng cậu đổi không?"

Lâm Vu hơi kinh ngạc, không biết nên nói cái gì.

"Cậu đi lấy nước đi, nhanh lên rồi lên lớp."

Lâm Vu một lần nữa trở lại phòng học, đem tuýp kia để trên bàn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc