Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 15: Thầy Trương, Thầy Tìm Em Có Việc Gì Ạ?

Cài Đặt

Chương 15: Thầy Trương, Thầy Tìm Em Có Việc Gì Ạ?

Lâm Vu đi vào văn phòng: "Thầy Trương, thầy tìm em có việc gì ạ?"

Trương Cần đang chữa bài thi, nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu: "Lâm Vu đấy à."

Thầy lấy từ trong ngăn kéo một phong bì: "Đây là tiền sinh hoạt tháng này."

Lâm Vu hai tay nhận lấy: "Cảm ơn thầy."

Trường học mỗi tháng đều sẽ để chủ nhiệm lớp đem tiền giao cho cô.

Trương Cần nhìn cô: "Bình thường học tập, sinh hoạt có khó khăn thì cứ tới tìm thầy, hoặc là các thầy cô giáo khác đều được."

Mấy thầy cô đều thích người học sinh thông minh an tĩnh này mà.

"Em biết rồi."

"Thời tiết Tấn thành hai ngày nay giảm nhiệt độ, nhớ kỹ đừng bị cảm để không phải ảnh hưởng đến kì kiểm tra."

Lâm Vu gật gật đầu: "Vậy em về trước."

"Đi đi."

Trương Cần thở dài một hơi, trầm tư. Đối với Lâm Vu, thi đại học là con đường thay đổi vận mệnh duy nhất của cô bé. Thế giới này làm gì có cái gọi là công bằng, một lớp hơn 50 học sinh, lúc vào đời liền xuất hiện cái không công bằng ngay thôi.

"Thầy Trương, em làm xong rổi."

Tần Hành từ cái bàn làm việc hẻo lánh kia đi tới. Trương Cần cùng hai giáo viên dạy số lượng học đều đi tới, không thể che giấu hết kinh ngạc: "Đã làm xong hết rồi sao?"

Đây là năm ngoái cả nước học sinh cấp ba áo số thi đua mô phỏng đề, Tần Hành vậy mà đều làm được, mà lại nhanh như vậy.

Tần Hành: "Thầy kiểm tra nhanh 1 chút để em còn về lớp nữa."

Trương Cần khoát khoát tay, chỉ muốn nhanh xem đáp án. Tần Hành trở lại lớp học, Lâm Vu đã ngồi tại vị trí. Hắn bước trước chỗ ngồi của nàng rồi đi qua, Khương Hiểu hô hắn một tiếng: "Tần Hành, cậu vừa đi đâu về đấy? Từ trưa đến giờ mới thấy cái mặt cậu ló ra."

Tần Hành: "Đi xuống phòng máy tầng dưới, kiểm tra số tư liệu."

Con ngươi đen nhanh của Lâm Vu khẽ động. Kỳ thật, vừa rồi cô ở văn phòng nhìn thấy hắn, hắn ngồi vị trí bên cạnh cửa sổ. Từ góc độ của cô nhìn sang, vừa hay nhìn thấy gò má của hắn, thanh tuyển thâm thúy, sống mũi cao, lúc hắn suy nghĩ có thói quen sờ cái mũi của mình. Lâm Vu trừng mắt nhìn, ánh mắt cùng hắn chạm nhau lúc tạo nên một mảnh yên tĩnh.

Hắn trở về chỗ ngồi, ngồi không bao lâu thì Thẩm Nghi Đình chạy tới tìm đến hắn.

"Tần Hành, tớ có mấy cậu toán không giải được, cậu giúp tớ được không?"

Tần Hành cầm quyển bài tập của cô rồi nhanh chóng nhìn thoáng qua đê, trên trang giấy có nét gạch lên.

"Cậu đem hai cái công thức này nhân tung tóe vào với nhau, tiếp theo lại áp dụng công thức này. Rõ chưa?"

Thẩm Nghi Đình biểu lộ mộc mộc, lông mày xinh đẹp nhíu lại. Tần Hành cầm bút trong tay, viết lại trình tự giải bài. Thẩm Nghi Đình nhìn hồi lâu, trên mặt rốt cuộc mới lộ ra một nét tươi cười: "Tớ hiểu được rồi."

Tần Hành đứng lên, nhìn xem trước mặt một mảnh hỗn độn và hỗn loạn phía trước: "Khương Hiểu cậh dẫn Lâm Vu đi lên phòng y tế đi."

Khương Hiểu: "Ờ, được."

Lâm Vu lại kiên trì: "Không có việc gì đâu, tớ đi toilet thoa nước mát một chút. Không cần lo lắng, cà phê không nóng lắm."

Khương Hiểu ở phía sau nói: "Tớ cùng cậu."

Tần Hành tay vẫn như cũ cầm bút, ánh mắt lại hướng theo bóng lưng của Lâm Vu.

Thẩm Nghi Đình sắc mặt đỏ bừng lên rồi nói: "Tớ không cố ý."

"Về chỗ ngồi trước đi, bắt đầu học rồi kìa."

Thẩm Nghi Đình buồn hiu trở lại chỗ ngồi.

Tần Hành động khóe miệng: "Có khăn tay hay không?"

Tôn Dương: "... A?"

Tần Hành: "Khăn tay ý!"

Tôn Dương từ trong bọc móc ra mấy tờ. Tần Hành lấy, để tới mặt bàn Lâm Vu. Tôn Dương trợn to mắt mà nhìn.

Tần Hành sờ lên cái mũi: "Tớ muốn ưu ái bạn học dân tộc thiểu số một chút."

Tôn Dương: "Ờ!"

Màu trắng của đồng phục bên trên loang lổ màu nâu nâu của cà phê. Khương Hiểu nhìn kỹ cổ của cô: "Có đỏ lên rồi, đợi tớ đi đến phòng y tế lấy chút thuốc nhé."

Lâm Vu kéo tay cô: "Đi lên lớp trước đi."

Khương Hiểu thở dài một hơi: "Sớm

Biết hại cậu như vậy thì tớ sẽ không mang cà phê tới. Đều là tại tớ."

Lâm Vu: "Đây là chuyện ngoài ý muốn thôi, chả ai muốn như vậy cả. Mà tớ cũng ổn, không sao đâu."

Khương Hiểu: "Có thể đồng phục của cậu sẽ bị hỏng đấy."

Lâm Vu: "Buổi tối trở về tớ dùng nước tẩy là lại sạch sẽ ngay ấy mà."

Khương Hiểu vẫn tràn đầy nỗi niềm tự trách.

Lâm Vu: "Tớ không có mỏng manh yếu đuối, liễu yếu đào tơ như vậy đâu. Chúng ta về lớp thôi."

Tiếng bước chân của hai người hòa chung với tiếng chuông vào tiết. Trên mặt đất và trên bàn cà phê đều đã được lau sạch sẽ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc