Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 14: Không Phải Hẹn Hò Cùng Bạn Gái Đấy Chứ?

Cài Đặt

Chương 14: Không Phải Hẹn Hò Cùng Bạn Gái Đấy Chứ?

Xe taxi dừng ở trước mặt mọi người. Tần Hành nghiêm mặt, nói ra: "Tôi đi về trước. Khuất Thần, cậu đưa cô ấy về nhé."

Thẩm Nghi Đình đứng ở đằng kia, trong lòng ủy khuất không nói ra được. Tần Hành mở cửa xe, ngồi ở ghế sau. Hắn mở điện thoại, nhìn thấy đồng đội ở trong group chat hẹn hắn ban đêm cùng nhau đánh một ván.

Hắn trả lời: Không có thời gian.

Bên kia rất nhanh có hồi phục.

A: Không phải hẹn hò cùng bạn gái đấy chứ?

B: Có ảnh chụp không?

...

Tần Hành dứt khoát nói thẳng: Sau khi nghỉ có khóa tranh tài cần luyện. Mấy người kia ngậm miệng. Hắn cất điện thoại, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ. Não loại bỏ mấy lời Thẩm Nghi Đình vừa mới nói, nếu như hồi nhỏ đã từng gặp qua, như vậy nói cách khác, Lâm Vu đã sớm nhận ra hắn. Nhưng ký ức hồi bé ấy đối với hắn một chút ấn tượng cũng không có.

Tần Hành về đến nhà thì cha mẹ hắn cũng đi làm về rồi.

Bà Tần: "Làm sao về sớm thế? Không cùng Đình Đình, Khuất Thần ăn cơm à?"

Tần Hành ngồi trên ghế salon, dường như không nghe thấy.

Ông Tần cất cao giọng: "Tần Hành!"

Tần Hành nhíu nhíu mày: "Mỗi ngày ở trường học đều gặp, ngán lắm."

Ông Tần mặt co lại. Bà Tần cười cười: "Dạo này cũng biết phiền não cái gì rồi đấy à?"

Con của bà bà hiểu rõ nhất. Từ tiểu học thành tích đã tốt, tính cách cao ngạo, vừa sinh ra đã thuận buồm xuôi gió, không có nhận qua một điểm ngăn trở. Hắn ở độ tuổi này, các loại vấn đề đều sẽ có.

Tần Hành giương mắt: "Thẩm Nghi Đình vừa mới nói đến chuyện khi còn bé, vậy mà còn không nhớ chút nào."

Bà Tần: "Vậy nói rõ chuyện này đối với con không trọng yếu. Đình Đình có nói là chuyện gì hay không?"

Tần Hành ừ một tiếng, nhưng không dự định nói cho cha mẹ hắn, để bọn biết hắn phiền não vì một nữ sinh, nhất định phải hỏi lung tung này kia.

"Là không có gì quan trọng."

Đầu tuần, theo lẽ thường thì quốc kỳ hạ nói chuyện. Người đại diện phát biểu phát biểu là Thẩm Nghi Hành đã làm 3 năm. Lâm Vu đứng tại hàng nữ sinh thứ năm, Khương Hiểu đứng hàng phía trước.

Phía trước có người nói: "Anh chàng này sao tên giống với Thẩm Nghi Đình vậy."

Lâm Vu híp mắt, nhìn qua phía trước.

Thẩm Nghi Hành đứng tại trên bục, lúc nói chuyện, thanh âm ôn hòa hữu lực, từng chữ rõ ràng, không có một chỗ nào bị vấp.

Khương Hiểu nhẹ giọng nói ra: "Thật lợi hại!"

Lâm Vu đột nhiên nhón chân lên, đại khái là muốn xem rõ ràng hơn đi.

Cô không kìm được lòng mà nói: "Phải là rất lợi hại."

Dứt lời, liền nghe được một tiếng cười nhạo. Cô lắc thân, thân thể hướng về bên phải nghiêng một cái. May mắn có người bắt lấy cánh tay của cô nên mới đứng vững, đối đầu với con mắt của người kia, Lâm Vu có một chút kinh ngạc.

"Cảm ơn."

Nói xong cô vội vàng tránh hắn. Tần Hành không biểu lộ gì, rủ đôi mắt xuống nhìn qua cô, đáy mắt cất giấu một tia tìm tòi nghiên cứu. Bọn hắn khi còn bé thật sự đã gặp qua sao? Chẳng lẽ hồi đó hắn làm khó dễ cô? Trong đám người này, một thiếu niên hơi ngước cái cằm, trong lời nói không cảm nhận được điều gì.

"Lần sau cậu cứ đứng hàng 1 là có thể thấy rõ."

Lâm Vu nhẹ nhàng lên tiếng một cái, giống như nghe đề nghị của hắn.

Tần Hành: "..."

Cô còn làm như vậy sao?

Lễ Quốc khánh bảy ngày nghỉ dần trôi qua, mọi người vừa mới vặn chặt ốc vít rồi giờ lại nới lỏng.

Ngày đầu tiên lên lớp các giáo viên đều trên lớp học mà tuyên bố: "Thứ hai làm kiểm tra."

Mọi người nghe thấy được hồi chuông rung lên cảnh báo.

"Ông trời ơi!"

Cả lớp kêu rên.

Trương Cần làm chủ nhiệm lớp này, nên muốn an ủi vài lời: "Cuộc thi lần này chủ yếu là kiểm tra chất lượng mấy tháng vừa qua của các em. Sau đó, thầy sẽ căn cứ thành tích và điều chỉnh chỗ ngồi."

Xem chừng không phải chỉ đám người này kêu gào mà cả lớp đều kêu gào. Tiếng chuông tan học vang lên, tất cả mọi người không có tâm tình ra ngoài đi vòng vo. Chung quanh mấy bạn học đều chạy tới hỏi mượn sách vở của Lâm Vu.

Lâm Vu lấy vở toán của mình ra: "Xem xong thì truyền cho mọi người nhé."

Tôn Dương: "Cảm ơn! Cảm ơn! Lâm Vu à, cậu thật sự là quá tốt! Về sau tớ chỉ nghe lời cậu thôi."

Khương Hiểu: "Cậu đem hết sách của mình cho người khác mượn xem, vậy cậu ôn kiểu gì?"

Lâm Vu: "Nghỉ lễ tớ ở nhà đều xem qua hết rồi, không sao đâu. Đúng rồi, tớ đi đến văn phòng của thầy Trương 1 chút, lúc về sẽ cho cậu mượn thêm đề cương."

Tôn Dương hướng về phía Khương Hiểu mà chớp chớp mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc