Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kì nghỉ Quốc dài hạn, Lâm Vu vẫn giống như trước đây, ở nhà đọc sách, làm việc nhà. Năm ngoái, ruộng trong bị một lão bản ở ngoài nhận thầu, gieo trồng vào mùa xuân và thu hoạch mùa đều sẽ có cơ khí đến bận rộn, cuối cùng sẽ cho nhà cô một năm lương thực, đủ ăn.
Trong nhà có ba gian phòng vừa cũ lại còn bị hỏng, may mắn là người trong thôn tu sửa hộ mấy lần, miễn cưỡng còn có thể ở. Người Thẩm gia lúc trước cũng đề nghị xây nhà mới cho nhà cô, nhưng bị bà cô từ chối thẳng. Dù là nhà nghèo nhưng cũng có tự trọng của nhà nghèo.
Lâm Vu làm xong bài tập, đem sân nhà quét dọn một chút. Trong nhà nuôi hơn hai mươi con gà, ban ngày đều thả ra, cho nên xong sân toàn là phân gà. Bà ngồi góc sân tách hạt bắp, mẹ thì giết gà.
"A Vu, con đi đọc sách đi, không cần làm những thứ này."
Cô lên tiếng, nhưng tay vẫn không ngừng động tác. Ánh nắng chiếu vào trong sân, cô ngửa đầu, nheo lại mắt, tham lam hưởng thụ lấy từng giờ khắc. Vào mấy ngày nghỉ này, Thẩm Nghi Đình, Khuất Thần, cùng Tần Hành cùng đi đến nhà giáo viên dạy tiếng Anh hồi tiểu học. Giáo viên tiếng Anh đầu tháng chín vừa sinh một đứa con gái. Thẩm Nghi Đình cùng Khuất Thần vây quanh nôi em bé, Tần Hành đứng ở một bên.
Thẩm Nghi Đình: "Đứa bé này dáng dấp rất giống cô Hoa."
Khuất Thần phụ họa: "Giống cô Hoa thì thật xinh xắn nha."
Cô Hoa rất thích ba học sinh này. Bà không hỏi tình trạng của ba đứa này, nhưng đương nhiên bà cũng biết, bọn chúng đều thông minh, nhất là Tần Hành.
"Thành tích thi cấp ba không thể liên quan tới điểm đại học, ba năm này các em cũng không được lười biếng."
Khuất Thần: "Yên tâm đi cô Hoa, chờ bọn em thi lên đại học, chúng em sẽ đi thăm cô."
Cô Hoa nghe thế, trong lòng tràn đầy ấm áp.
"Đến lớp 11 còn phân khoa văn lý, các em cũng cân nhắc sớm một chút."
Thẩm Nghi Đình nghiêm sắc mặt, nhìn về phía Tần Hành. Cô hi vọng là tất cả mọi người có thể tiếp tục học chung một lớp. Học văn thì cô sẽ nhẹ nhõm rất nhiều. Chỉ là cô biết, Tần Hành khẳng định sẽ chọn khoa tự nhiên.
"Nhất trung ngọa hổ tàng long, rất nhiều người lợi hại, không được kiêu ngạo, phải cố gắng lên đấy."
Tất cả mọi người đều nhìn Tần Hành, chờ mong hắn có thể nói vài ba câu.
Tần Hành mở miệng, chỉ có hai chữ: "Cũng được."
Khuất Thần: "Vậy chuyện cậu mượn vở của cậu ấy thì sao?"
Thẩm Nghi Đình một mặt kinh ngạc: "Cậu mượn vở của Lâm Vu á?"
Tần Hành: "Lâm Vu thật sự rất thông minh."
Vất vả học hành để đạt được thành tích, nhưng là muốn trình độ cao hơn, có một cái não thông minh sẽ làm được không ít việc lớn. Hắn nhìn qua cách nàng giải bài, phát hiện suy luận của nàng cực hay, logic chắc chắn cao, đây chính là trời sinh.
Từ miệng Tần Hành nghe được hắn khen người, trong gian phòng này mọi người có thể tưởng tượng được Lâm Vu có bao nhiêu lợi hại. Nhất là Thẩm Nghi Đình, cô nhẹ nhàng hô một hơi, trong lòng mơ hồ hâm mộ. Trên đường trở về, Thẩm Nghi Đình có chút trầm mặc, Khuất Thần đùa với cô. Tần Hành tay trái đút ở trong túi, dạo chơi đi lên phía trước. Đi ra tiểu khu, Tần Hành đưa tay đón xe taxi.
Khuất Thần: "Không cùng ăn cơm tối à?"
Tần Hành: "Hôm nào đi sau."
Khuất Thần cười: "Chả lẽ xem vở của Lâm Vu chưa xong sao?"
Tần Hành: "Đi sang chỗ khác."
Thẩm Nghi Đình cắn cắn khóe miệng: "Có chuyện chưa nói cho các cậu biết."
Hai người đều dừng trò chuyện.
Thẩm Nghi Đình: "Lâm Vu... Khi tớ còn bé bị bắt cóc, là mẹ Lâm Vu cứu tớ."
Khuất Thần: "Ờ, ra vậy à. Vậy mà bây giờ các cậu còn chung một lớp, quả là duyên phận!"
Thẩm Nghi Đình nhếch khóe miệng: "Ừ, cha tớ để Lâm Vu đến nhất trung học. Cho nên, các cậu về sau bắt nạt Lâm Vu nha."
Cô nhìn về phía Tần Hành. Khuất Thần bĩu môi: "Tớ cũng không có cơ hội bắt nạt cậu ấy đâu. Cậu dặn dò Tần thiếu gia đi."
Tần Hành nhún nhún vai: "Tôi cũng không có rảnh rỗi như vậy."
Khuất Thần hỏi: "Điều kiện gia đình Lâm Vu rất kém cỏi sao?"
Thẩm Nghi Đình gật gật đầu: "Cậu ấy cùng với mẹ, còn sống cùng với một người bà nữa. Thân thể mẹ cậu ấy không tốt, trong thôn cho bọn họ tiền trợ cấp."
Đối với bọn họ, một cái điện thoại di động mấy
Ngàn, một đôi giày thể thao để chơi bóng đã hơn rất nhiều người, khó có thể tưởng tượng một tháng dựa vào tiền trợ cấp thì sinh hoạt sẽ khốn khó như nào.
Khuất Thần: "Cha cậu ấy đâu?"
Thẩm Nghi Đình: "Nghe nói qua đời rồi."
Khuất Thần: "Thật thảm đấy."
Tần Hành: "Thế giới này người nghèo có quá nhiều, những người dân ở trong núi còn có rất nhiều đứa trẻ không được đi học đấy. Cậu căn bản đồng tình không tới đâu."
Thẩm Nghi Đình: "Đây là bí mật, cha mẹ tớ đều không cho nói."
Tần Hành nhìn qua nàng: "Cậu không cần nói cho bọn tôi."
Thẩm Nghi Đình đỏ mặt: "Các cậu không giống nhau. Lại nói, chúng ta khi còn bé đều nhìn thấy Lâm Vu rồi."
Tần Hành nhấc mi: "Lúc nào?"
Thẩm Nghi Đình: "Năm 8 tuổi lúc nghỉ hè, cha tớ để Lâm Vu tới nhà chơi, ở nhà tớ mấy ngày. Lúc ấy cậu cũng đến nhà tớ tới, chúng ta không phải còn cùng nhau chơi đùa sao?"
Tần Hành ánh mắt có chút thay đổi, tám tuổi, bọn họ đã gặp qua rồi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















