Hắn quơ lấy cặp sách của mình rồi đi, bên trong chỉ có một cuốn Toán Học.
"Đi nhé, hẹn gặp lại."
Lâm Vu: "..."
Khuất Thần đợi Tần Hành nửa ngày ở cửa: "Vừa rồi mấy người các cậu nói cái gì đó?"
Tần Hành liếc qua đằng sau ba người kia, lại nhìn thấy Lâm Vu cái kia nhét sách muốn nổ cả cặp, quả thực khó có thể tưởng tượng, cô đeo cặp sách 20kg vừa đi vừa về mỗi ngày.
Khuất Thần làm mặt thần bí: "Tớ nghe được một bí mật."
"Bí mật gì?"
"Lâm Vu được Thẩm gia an bài đến trường học."
Tần Hành: "Hả?"
"Cậu có nhớ hồi nhỏ Đình Đình bị bắt cóc không?"
Tần Hành gật đầu một cái. Chuyện này lúc ấy náo thật lớn.
"Chuyện này thì liên quan gì tới chuyện của Lâm Vu?"
Khuất Thần nhíu mày: "Là mẹ của Lâm Vu cứu được Đình Đình, Thẩm gia hình như là báo ân, đem Lâm Vu đến đây học."
Bước chân Tần Hành dừng lại: "Thẩm gia cứ như vậy mà báo ân sao?". Đôi giày trên chân Thẩm Nghi Đình kia bằng phí sinh hoạt tận một học kỳ của Lâm Vu đi.
Chủ nhiệm Hách: Thời trung học cấm chỉ hết thảy yêu sớm, nếu để cho tôi phát hiện ai yêu sớm, mời gia đình + bản kiểm điểm 3000 chữ!
Tần Hành: Chủ nhiệm Hách, vậy nếu là thích một người thì sao?
Chủ nhiệm Hách: Để trong lòng! Thi đại học xong hẵng nói. Mà trò thích ai?
Tần Hành: Vấn đề này xem ra phải để trong lòng hơi dài.
...
...
Đêm hôm đó, Lâm Vu mãi khoảng 10 giờ mới về đến nhà. Đường về nhà vừa nhỏ đã thế đèn còn chập chờn, hơn bốn giờ đi xe nhưng cô không thấy buồn ngủ.
Thẩm gia cứ một mực đòi lái xe đem cô đưa đến tận cửa nhà, trong lòng cô tràn đầy áy náy. Nghĩ đến lần tiếp theo, bất cứ thế nào cũng không thể làm phiền họ như vậy nữa.
Lâm Sam biết tối nay con gái sẽ trở về, một mực thức chờ đợi cô.
Trong thôn chỉ mở 1 chiếc đèn chính, Lâm Vu đi vào trong, vành mắt đột nhiên nóng lên. Cước bộ của cô dừng lại, khịt khịt cái mũi: "Mẹ với bà à, con về rồi đây."
Lâm Sam nghe thấy tiếng, từ bên trong chạy đến. Hai mẹ con lần đầu tách nhau lâu như vậy, mặc dù biết con mình vẫn có thể tự chăm sóc mình tốt nhưng bà vẫn là rất lo lắng.
"A Vu..."
Lâm Vu nhếch miệng, hiện lên một nụ cười xuất phát từ nội tâm: "Mẹ, con rất khỏe."
Lâm Sam đi lấy cặp sách của nàng: "Làm sao mà nặng như vậy?"
Lâm Vu: "Để con mang vào cho."
Cô không nỡ để mẹ mình mệt mỏi. Hai mẹ con cùng đi vào trong nhà.
Lâm Vu nói: "Chú và dì đưa cho con một ít thuốc mang về cho mẹ."
Lâm Sam không nói chuyện, gương mặt xinh đẹp kia thoáng hiện lên 1 vẻ bất đắc dĩ rồi lại biến mất.
Lâm Vu: "Mẹ, chờ sau khi con trưởng thành có công ăn việc làm, con sẽ trả ơn họ."
Lâm Sam sờ mặt con gái mình: "Mẹ biết. Người Thẩm gia thiện tâm, con cùng Đình Đình học chung một lớp, nhớ giúp đỡ con bé ấy nhé."
Lâm Vu lên tiếng, nhưng trong lòng lại nghĩ, Thẩm Nghi Đình cũng không quá cần cô giúp. Không nói đến việc có một anh trai học giỏi, trong nhà còn mời gia sư phụ đạo, thành tích của Thẩm Nghi Đình cũng nằm trong top 50.
"Được, đi rửa tay đi rồi vào ăn cơm."
Lâm Vu nhíu nhíu mày: "Về sau không cần chờ con đây, đã mười giờ rồi, mẹ cùng bà đều nên ăn cơm đúng giờ."
"Được rồi."
Lâm Sam đẩy cô ra ngoài.
Bà của cô còn đang ngồi dưới đèn vá quần áo, hai đôi tay già nua đầy nếp nhăn, cầm trong tay quần áo màu lam nhạt lại càng làm rõ hơn đôi bàn tay ấy.
Lâm Vu rửa sạch tay, đi đến bên cạnh bà.
Bà có tay nghề may vá rất tốt, hàng năm đều sẽ mua vải để may quần áo cho Lâm Vu. Những cái kia quần áo rất dễ chịu, hơn nữa nhìn còn rất đẹp. Cô thật hi vọng chính mình có thể mau mau lớn lên, mua cho hai người một ngôi nhà sáng sủa để không còn cực khổ như vậy nữa.
Ban đêm, hai mẹ con ngủ chung một giường. Lâm Vu nói một chút chuyện về trường, còn có bạn học của cô nữa. Lâm Sam yên tâm rất nhiều.
"A Vu, chớ áp lực quá, mẹ bây giờ rất khỏe. Có một đứa con như con là chuyện tốt của mẹ, chỉ là mẹ không phải là một người mẹ tố-..."
Lâm Vu đưa tay che miệng bà lại: "Mẹ là người tốt nhất!!"
Cô dừng một chút: "Mẹ di truyền cho con một bộ óc thông minh."
Lâm Sam cong cong khóe miệng: "Ta biết A Vu rất thông minh mà. Thôi nhanh nhanh ngủ đi."
Lâm Vu nhắm mắt lại, giờ khắc này thần kinh căng cứng đến mấy cũng đã trầm tĩnh lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
