Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 11: Thẩm Nghi Đình, Cậu Cùng Tần Hành Học Chung Nhiều Năm Rồi À?

Cài Đặt

Chương 11: Thẩm Nghi Đình, Cậu Cùng Tần Hành Học Chung Nhiều Năm Rồi À?

Cô rất thích thao trường của nhất trung, nhựa plastic trên đường băng dẫm lên mềm mềm, như tâm trạng đang căng cứng cũng thả lỏng mấy phần.

Khai giảng hơn nửa tháng, các nữ sinh đã tìm được mấy người bạn rồi chia theo bè nhóm, mọi người ngồi cùng một chỗ nói không hết chủ đề.

"Thẩm Nghi Đình, cậu cùng Tần Hành học chung nhiều năm rồi à?"

"Hồi cấp hai học chung một lớp."

"Nghe nói, cậu ấy hồi cấp hai nhận được rất nhiều thư tình?"

"Đúng vậy đấy."

"Vậy cậu ấy có thích ai không?"

Thẩm Nghi Đình híp mắt, nhìn qua thao trường, lắc đầu.

"Đầu tuần lúc tớ trực nhật phát hiện trong ngăn kéo bàn học của cậu ấy có thư tình với hộp quà."

Thẩm Nghi Đình im lặng, ánh mắt lại liếc về Lâm Vu, một mình cô đã chạy ba vòng.

"Thể lực Lâm Vu thật tốt."

"Đương nhiên, nhà cậu ấy ở trên núi, nghe nói đi học phải trèo đèo lội suối."

"A! Khổ cực như vậy sao!"

...

Lâm Vu chạy hơn mười phút, cũng không cảm thấy mệt mỏi, chuyện này đối với cô là chuyện nhỏ mà thôi. Cô đi rửa mặt, trên đường trở về, gặp phải Thẩm Nghi Hành.

Thẩm Nghi Hành đi tới: "Học thể dục à?"

Lâm Vu dùng tay lau lau nước trên mặt, giờ phút này có mấy phần chật vật.

Thẩm Nghi Hành nở nụ cười, trùng hợp trong túi còn có nửa túi khăn giấy, liền đưa cho cô.

"Lau mặt đi này."

Lâm Vu rút ra một hai tờ: "Cảm ơn anh."

"Đúng rồi, có cái này cho em."

Hắn từ trong túi xuất ra một cái túi đen

"Cái gì đây?"

"Mp3, có thể dùng để nghe, luyện âm. Trong này cũng có từ điển Anh - Hán."

Lâm Vu thanh âm nhẹ đi mấy phần: "Cái này rất đắt à?"

Thẩm Nghi Hành ôn hòa cười một tiếng: "Cũng là anh quên."

Hôm nao vẫn là cần mua cho cô một cái điện thoại di động để tiện liên lạc.

"Anh đi đây."

Lâm Vu yên lặng đứng ở đằng kia, đưa mắt nhìn thân ảnh của hắn. Cách đó không xa, Khuất Thần cùng Tần Hành mua nước từ canteen trở về, hai người đều thấy được một màn này.

Khuất Thần: "Tớ không nhìn lầm chứ. Lâm Vu cùng Thẩm Nghi Hành có quen sao?"

Tần Hành như suy nghĩ điều gì.

Khuất Thần: "Hai người bọn họ quan hệ như thế nào đây?"

Tần Hành: " Làm sao tôi biết được."

Khuất Thần: "Cậu không biết á?"

"Ngồi sau Lâm Vu hơn nửa tháng, cậu không quan tâm bạn học của mình như vậy sao? Đã thế lại còn là mỹ nữ."

Tần Hành hừ một tiếng: "Đi mà hỏi."

Khuất Thần: "Là tôi đang quấy rối ông đấy à?"

Nhưng mà Khuất Thần không biết, cái mỹ nữ kia căn bản không để ý tới bạn hắn.

Sau này, Lâm Vu bắt đầu dùng cái máy mp3 mà Thẩm Nghi Hành đưa cho để học tiếng Anh, mỗi ngày cô sẽ tìm nơi hẻo lánh để đọc. Phát âm mặc dù không phải một hai lần là khá lên được ngay, bất quá cô rốt cuộc cũng hiểu vì sao mà chú Thẩm dì Thẩm, còn có Chủ nhiệm Hách lúc trước đều khuyên nàng đến học ở Tấn Thành. Nơi này với nông thôn hoàn toán khác biệt.

Thời gian trôi qua, Lâm Vu đã ở Tấn Trung được 1 tháng, đồng thời được đón quốc khánh nên có 7 ngày nghỉ. Cô chuẩn bị về nhà, người Thẩm gia đưa cô trở về, cô từ chối không được.

Vào tháng 9 khi đang học tiết cuối, giáo viên địa lý giảng xong bài liền báo tan học. Trong phòng học trong nháy mắt liền vang lên tiếng nói. Lâm Vu thu cặp sách, chọn lấy mấy quyển sách chuẩn bị đi về nhà.

Khương Hiểu kinh ngạc hỏi: "Cậu đọc nhiều sách như vậy sao?"

Lâm Vu: "Đàn anh năm hai, năm ba đem sách cho tớ mượn, tớ muốn mau chóng xem hết."

Quốc khánh xong, cô muốn tham gia khóa Hóa học thi đua, về sau mỗi tuần đều muốn bớt thời gian cùng đàn anh đàn chị giúp nhau học tập.

Khương Hiểu nhìn trong mắt Lâm Vu thấy có bao nhiêu cố gắng." Thế nhưng nhiều sách như vậy, cậu đeo trên lưng đi rất nặng đấy."

Lâm Vu cười: "Trước kia đi học tớ cũng đeo trên lưng rất nhiều đồ vật mà, có đôi khi tại sẽ hái rau dại, còn có hoa quả trên cây nữa."

Khương Hiểu yên lặng lại cầm hai quyển sách để vào trong cặp.

Phía sau truyền đến tiếng nói của Tôn Dương: "Tớ không mang theo sách, ngày mai nhà tớ sẽ lái xe đi Hàng châu."

Khương Hiểu: "Đi Tây Hồ sao?"

Tôn Dương: "Mẹ tớ định đi theo lộ tuyến, Tây Hồ đến Ô trấn."

Tần Hành: "Mẹ cậu thật dũng cảm đấy."

Khương Hiểu nhìn xem Tôn Dương: "Kỳ thật tớ cảm thấy Tần Hành nói cũng không sai."

Tôn Dương nhìn hướng Lâm Vu: "Bây giờ thời tiết lãnh đạm, chạng vạng tối đi dạo Tây Hồ một chút hẳn là rất hài lòng. Tớ cảm thấy rất khá."

Lâm Vu gật gật đầu, cô chưa từng đi địa phương nào, nhưng cô biết câu nói "Bên trên có thiên đường, bên dưới có Tô Hàng", nhất định Tây Hồ hẳn là rất đẹp.

Tần Hành nhìn cô một cái, cười khẽ một tiếng, nụ cười kia không nói ra được là hương vị gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc