Lần đầu tiên Bạch Y biết về Chu Vụ Tầm là lúc tựu trường học kỳ hai năm lớp mười.
Bởi vì phân ban nghệ thuật và khoa học nên nhà trường lại tiến hành chia lại lớp lần nữa cho học sinh.
Bạch Y chuyển từ lớp 10 đến lớp 13, chủ nhiệm lớp đổi thành thầy Dương Kỳ Tiến, tổ trưởng tổ hóa học.
Lúc vừa chuyển lớp bạn ngồi cùng bàn mới của cô là Bành Tinh Nguyệt.
Trong buổi học hôm tựu trường, trong lớp có người gọi: “Chương Vụ Tuân! Thầy chủ nhiệm bảo cậu lên văn phòng có việc!”
Sau khi có kết quả kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ một lớp mười, Chương Vụ Tuân trở thành nhân vật nổi tiếng ở trường trung học số 1 Thẩm thành.
——Cậu ấy được mệnh danh là thiếu niên thiên tài, các môn khoa học tự nhiên và môn tiếng anh đều đạt điểm tối đa, môn ngữ văn chỉ mất vài điểm ở phần đọc hiểu và làm văn.
Cả khóa học đó không ai không biết không ai không hiểu cậu ấy học giỏi đến mức nào.
Nghe thấy tên của Chương Vụ Tuân, Bành Tinh Nguyệt đang chia sẻ đồ ăn vặt với Bạch Y chợt nói: “Anh họ tớ cũng gọi là ‘wùxún’, nhưng chữ khác, tên cùng âm với tên của đại thần, gọi là Chu Vụ Tầm.”
Cô nàng vừa nói vừa cầm bút viết ba chữ Chu Vụ Tầm lên tờ giấy nháp chi chít các công thức và các bước giải toán.
Đó là lần đầu tiên Bạch Y nghe thấy Bành Tinh Nguyệt nhắc tới Chu Vụ Tầm.
Lần đó, cô cũng chỉ biết cậu là anh họ của Tinh Nguyệt và họ tên của cậu.
Tình bạn giữa các cô gái luôn đơn thuần như vậy đấy.
Và thế là mối quan hệ bạn ngồi cùng bàn bình thường giữa Bạch Y và Bành Tinh Nguyệt thăng cấp lên thành bạn thân.
Cũng vì vậy mà trong nửa năm đó Bạch Y biết được một ít sự tích của Chu Vụ Tầm từ miệng Bành Tinh Nguyệt.
Chẳng hạn như, cậu cũng giống Chương Vụ Tuân, là một thiên tài trong học tập, thậm chí còn giỏi hơn Chương Vụ Tuân.
Bởi vì cậu từng có sự tích huy hoàng là “Dù một tháng không đến trường, lúc thi vẫn có thể đè bẹp tất cả mọi người giành được hạng nhất toàn khóa”.
Mà một tháng không đến trường là do cậu yêu sớm bị thầy chủ nhiệm bắt được, sau khi mời phụ huynh thì bị đình chỉ học.
Bành Tinh Nguyệt nói với Bạch Y: “Anh họ tớ chính là một kẻ lăng nhăng, tốc độ đổi bạn gái còn nhanh hơn thay quần áo, tất cả những cô gái trở thành bạn gái cũ của anh ấy đều bị tổn thương vì anh ấy, phàm là những cô gái đến gần anh ấy thì không có ai là không bị tổn thương hết. Mà kể cũng lạ, mấy cô gái đó biết rất rõ trong chuyện yêu đương anh họ tớ là cái đức hạnh gì, nhưng vẫn thích lao vào.”
“Nhưng mà với bạn bè thì anh ấy không thể chê vào đâu được, vừa nghĩa khí vừa đáng tin, cho nên tớ cảm thấy anh họ tớ rất thích hợp để làm bạn hơn, còn bạn trai thì thôi đi, quá không đáng tin.”
Sau khi nghe Bành Tinh Nguyệt nói, phản ứng đầu tiên của Bạch Y là hỏi lại: “Vậy anh họ cậu chắc hẳn là rất đẹp trai, tính cách cũng rất hấp dẫn, nếu không tại sao nhiều cô gái biết rõ sẽ bị tổn thương, mà vẫn chủ động muốn theo đuổi?”
Bành Tinh Nguyệt không chút nghĩ ngợi nói đúng trọng tâm: “Anh họ tớ quả thực rất đẹp trai, cao một mét tám, lúc nào cũng mang cái dáng vẻ bất cần đời pha chút vô lại. Hơn nữa anh ấy học giỏi, chơi bóng rổ hay, còn biết chơi trống, rất dễ khiến người khác đắm chìm.”
Hồi đó Bạch Y không đồng tình với câu nói sau cùng của Bành Tinh Nguyệt.
Làm gì có ai chỉ nhìn một cái đã đắm chìm?
Cô không tin thật sự có cái gọi là vừa gặp đã yêu.
Cho đến hai ngày trước ở sân trượt ván Tân Hải.
Cô gặp được cậu.
Dưới tình huống chưa nhìn rõ mặt mũi cậu thế nào cũng không biết cậu là ai, Bạch Y nhìn cậu trượt ván, rõ ràng cảm nhận được nhịp tim mình dần tăng lên một cách mất kiểm soát.
Khi đó cô mới hiểu, trên đời này thật sự tồn tại vừa gặp đã yêu, hơn nữa cũng không phải là thấy sắc nổi lòng tham.
Loại cảm giác đó giống như——
Khoảnh khắc gặp được cậu, linh hồn ngủ say mười mấy năm của cô bất chợt nghe được tiếng gọi phù hợp, thoáng chốc bừng tỉnh.
Kể từ đó, cô cam tâm tình nguyện nếm hết tất cả chua cay ngọt bùi trên thế gian này.
***
Tiết tự học tiếng anh buổi sáng kết thúc, Bạch Y và Bành Tinh Nguyệt khoác tay nhau đến căn-tin trường mua cơm.
Đồng hành với hai cô còn có Chu Vụ Tầm, và một bạn nam cùng lớp tên là Hà Tụng.
Hà Tụng và Bành Tinh Nguyệt quen biết nhau từ năm lớp một.
Đã nhiều năm như vậy, quan hệ của hai người dù không thân cũng đã sớm trở thành bè đảng.
Sau khi Bành Tinh Nguyệt nói với Hà Tụng Chu Vụ Tầm là anh họ mình, Hà Tụng liền gọi Chu Vụ Tầm là “anh Tầm.”
“Anh Tầm,” Hà Tụng hiếu kỳ hỏi, “Lúc trước cậu học ở trường nào?”
Giọng điệu của Chu Vụ Tầm mang theo chút lười biếng, buông tuồng nói: “Trung học số 1 Nam thành.”
Mắt Hà Tụng sáng lên, kích động nói: “Nam thành! Tôi nghe nói ở Nam thành có một ngôi chùa rất thiêng!”
Chu Vụ Tầm tùy ý liếc nhìn Hà Tụng, khóe miệng khẽ nhếch lên, đáp: “Cầu duyên rất linh.”
“Cậu muốn cầu à?” Cậu nửa cười nửa không hỏi.
Hà Tụng vội vàng chối: “Làm gì có! Tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi!”
Nói xong không tự chủ len lén liếc Bành Tinh Nguyệt đang khoác tay Bạch Y đi phía trước.
Chu Vụ Tầm cũng chỉ đùa chút mà thôi.
Trái lại phản ứng quá lớn của Hà Tụng khiến cậu nhạy bén nắm bắt được chút dấu vết.
Chu Vụ Tầm nhẹ nhướng mày, một tiếng cười khẽ ngắn ngủi tràn ra từ cổ họng.
Bạch Y đi phía trước cậu nghe được tiếng cười khẽ đó của cậu, trái tim chợt run lên, ngay cả tâm tư cũng rung động theo.
“Nhất Nhất?” Bành Tinh Nguyệt thấy Bạch Y không để ý đến mình, lắc lắc cánh tay của Bạch Y, “Nhất Nhất? Cậu ngẩn ra đó làm gì?”
Khó khăn lắm Bạch Y mới hoàn hồn, cô che giấu vẻ bối rối lóe lên trong mắt, vờ bình tĩnh hỏi: “Cậu vừa nói gì?”
“Hỏi cậu lát nữa ăn gì!” Bành Tinh Nguyệt dở khóc dở cười.
Bạch Y chớp mắt trả lời: “Sườn xào chua ngọt, nếu như vẫn còn.”
“Lớp 12 hết tiết sớm hơn chúng ta năm phút, chắc là không còn nữa rồi.” Bành Tinh Nguyệt như có điều suy nghĩ nói.
Ở trường trung học số 1 Thẩm thành học sinh lớp mười hai lúc nào cũng hết tiết sớm hơn lớp mười và lớp mười một năm phút, cho nên lúc đến lượt lớp mười lớp mười một mua cơm, thì những món ăn được chào đón nhất đã hết.
Đúng như Bành Tinh Nguyệt dự đoán, lúc bốn người họ đến nhà ăn, sườn xào chua ngọt đã bán sạch bách.
Bạch Y mua suất cơm thịt heo băm sốt tỏi mà cô thích thứ hai.
Bàn ăn ở nhà ăn là bàn bốn người ngồi.
Mỗi lần ăn cơm ở nhà ăn trường học Bạch Y đều ngồi cùng Bành Tinh Nguyệt, lần này cũng không ngoại lệ.
Hà Tụng ngồi đối diện Bành Tinh Nguyệt.
Chỉ còn lại một chỗ trống.
Sau đó Chu Vụ Tầm bưng khay cơm đi tới.
Cậu rất tự nhiên ngồi xuống đối diện với Bạch Y, nhưng lại làm cho hô hấp của Bạch Y đình trệ.
Sau đó Chu Vụ Tầm cầm đũa lên.
Giây tiếp theo, Hà Tụng nhìn chằm chằm Chu Vụ Tầm cầm đũa bằng tay trái kinh ngạc lên tiếng: “Anh Tầm, cậu thuận tay trái à?”
Chu Vụ Tầm lười biếng đáp lại: “Ừ.”
Bạch Y vốn đang cúi đầu ăn cơm, nghe vậy chợt ngước đầu lên nhìn cậu.
Chu Vụ Tầm như phát giác ra tầm mắt của cô, khẽ ngước mắt lên nhìn sang.
Tầm mắt của hai người bỗng dưng chạm nhau, Bạch Y lập tức cúi đầu như kẻ thất bại, hàng mi chớp chớp, ăn cơm như để che giấu.
Bành Tinh Nguyệt chê Hà Tụng: “Có vậy mà cậu cũng phải ngạc nhiên!”
“Nhất Nhất cũng thuận tay trái đấy, cũng đâu thấy cậu ngạc nhiên như vậy!”
Hà Tụng ngơ ngác nhìn Bạch Y, lại nhìn Bành Tinh Nguyệt, hết sức khó hiểu: “Bạch Y dùng tay phải mà…”
Bành Tinh Nguyệt hận sắt không thành thép: “Đâu phải cứ ăn cơm bằng tay trái mới là thuận tay trái? Nhất Nhất lau bảng bằng tay trái, quét dọn bằng tay trái, bình thường thu phát bài tập cũng đều dùng tay trái, xách đồ cũng dùng tay trái! Rõ ràng như vậy mà cậu cũng không phát hiện ra?”
Lúc Bành Tinh Nguyệt nói Bạch Y cũng thuận tay trái, Chu Vụ Tầm lại ngước mắt nhìn về phía cô.
Bạch Y cố gắng xem nhẹ ánh mắt của cậu, ép buộc bản thân phải tỏ ra tự nhiên hơn.
Cô trấn định nở nụ cười nhạt nói: “Ba mẹ tớ chê tớ ăn cơm toàn va phải đũa của người trong nhà, nên từ nhỏ tớ đã bị ép phải đổi sang dùng tay phải.”
Dừng một lát, cô lại nhẹ giọng bổ sung: “Nhưng trừ viết chữ với ăn cơm, tớ vẫn quen dùng tay trái nhiều hơn.”
Hà Tụng hết sức hiếu kỳ hỏi Bạch Y: “Vậy cậu có dùng tay trái viết chữ không?”
Khóe môi Bạch Y khẽ giương lên đáp: “Có chứ, nhưng không được thạo cho lắm.”
Hà Tụng lại quay đầu sang hỏi Chu Vụ Tầm đang cúi đầu ăn cơm: “Anh Tầm, cậu thì sao? Cậu có dùng tay trái viết chữ không?”
Chu Vụ Tầm nhàn nhạt đáp: “Tay phải.”
“Ơ?” Hà Tụng khó hiểu: “Tôi còn tưởng cậu viết chữ cũng bằng tay trái.”
Chu Vụ Tầm không nói gì nữa.
Đúng lúc này, một bóng người dừng lại trước mặt Bạch Y.
“Cuối cùng cũng tìm được em,” Lữ Thư Na vừa nói vừa thả một phần sườn xào chua ngọt vào khay của Bạch Y, “Nè, chị biết ngay là em không mua được mà.”
Lữ Thư Na là chị họ của Bạch Y, lớn hơn Bạch Y một tuổi, là học sinh nghệ thuật, ban khoa học xã hội.
Từ nhỏ đã lớn lên cùng Bạch Y, nên quan hệ của hai chị em rất thân thiết, chuyện gì cũng nói cho Bạch Y nghe.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Lữ Thư Na mua sườn xào chua ngọt cho Bạch Y.
Từ lúc tựu trường đến giờ, hôm nay là lần thứ ba chị ấy mua sườn xào chua ngọt cho Bạch Y.
Bạch Y nhoẻn cười, cô ngẩng mặt lên nhìn Lữ Thư Na, vui vẻ nói: “Cám ơn chị!”
Đôi mắt Lữ Thư Na cong cong: “Em ăn cơm với bạn đi, chị phải quay lại lớp rồi…”
Còn chưa dứt lời, lúc quay người định đi ánh mắt cô dừng lại trên người Chu Vụ Tầm đang ngồi đối diện Bạch Y.
Khoảnh khắc nhìn thấy cậu, trong mắt Lữ Thư Na lập tức sáng lên.
Tầm mắt chưa hề rời khỏi người Chu Vụ Tầm, khóe miệng cong lên, mỉm cười hỏi: “Mấy ngày trước chị nhớ không có bạn học này, bạn mới hả Nhất Nhất?”
Bạch Y nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Cô cũng không biết mình và cậu có được coi là bạn bè không nữa.
Cũng may Bành Tinh Nguyệt kịp thời mở miệng, vô hình trung giải cứu Bạch Y.
Bành Tinh Nguyệt nói với Lữ Thư Na: “Chị Thư Na, đây là anh họ em, vừa chuyển trường hôm nay.”
Rồi nói với Chu Vụ Tầm: “Anh, đây là chị họ của Nhất Nhất, lớn hơn chúng ta một tuổi.”
Đôi mắt đào hoa của Chu Vụ Tầm khẽ ngước lên, dửng dưng bình tĩnh nhìn Lữ Thư Na, không có lấy một tia gợn sóng.
Sau đó, cậu chào theo phép lịch sự: “Chào đàn chị.”
Chân mày khóe mắt Lữ Thư Na vương nét cười, cô đáp lại bằng chất giọng trong trẻo: “Xin chào, đàn em.”
Cô cũng hy vọng chỉ là do mình quá nhạy cảm mà thôi.
Sau khi chào hỏi với Chu Vụ Tầm xong, Lữ Thư Na liền rời khỏi nhà ăn.
Bởi vì bản nhạc đệm ngắn không tính là nhạc đệm vừa rồi, tiếp đó lòng Bạch Y rất không bình tĩnh, ngay cả sườn xào chua ngọt cô thích nhất cũng trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Lòng dạ cô rối bời một cách khó hiểu, không nói rõ được lý do, nhưng cả người đều nóng nảy bất an.
Cho đến khi tin nhắn QQ của Lữ Thư Na đột ngột xuất hiện.
Sự luống cuống và hốt hoảng của Bạch Y nhất thời phá vỡ lên đến đỉnh điểm.
[Chị họ: Nhất Nhất, anh họ Tinh Nguyệt có bạn gái chưa?]
[Chị họ: Chị vừa ý cậu ta rồi, nếu cậu ta không có bạn gái, chị sẽ tấn công.]
Bạch Y cắn chặt môi, ngơ ngác ngồi im tại chỗ, toàn thân cứng đờ.
Một lúc lâu sau, cô cúi đầu, gõ ba chữ vào khung chat.
[Em không biết.]
Thực ra cô biết.
Hiện giờ cậu không có bạn gái.
Bành Tinh Nguyệt từng nói nói với cô, nói anh họ vì phải chuyển trường đến Thẩm thành, nên đã chia tay với cô bạn gái học ở trường cũ.
Một giây trước khi gửi đi, Bạch Y lại xóa ba chữ đã viết, gõ vào một câu.
[Không có.]
Gửi đi.
——
Ngày 06 tháng 09 năm 2010.
Biết rõ trong tình yêu cậu ấy không phải người lương thiện, nhưng mình vẫn không thể khiến bản thân kịp thời dừng lại.
Thậm chí còn đê hèn đến mức không muốn cậu ấy thuộc về người khác, nhất là chị họ.
Nhưng mà, cậu ấy cũng không thuộc về mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)