Chuyện mua ván trượt cứ thế bị gác lại.
Sáng hôm sau Bạch Y ngồi xe buýt đến trường.
Lúc cô lên xe buýt, Bành Tinh Nguyệt ngày nào cũng ngồi chung tuyến xe buýt đến trường cùng cô đã ngồi ở hàng ghế sau.
Nhưng bên cạnh lại không có người con trai trạc tuổi nào.
Bạch Y đi tới, ngồi xuống cạnh Bành Tinh Nguyệt.
Cô tò mò hỏi: “Tinh Nguyệt, không phải cậu nói anh họ cậu cùng tới trường với cậu sao?”
Bành Tinh Nguyệt bất đắc dĩ đáp: “Anh ấy muốn trượt ván tới trường, nên không đi chung xe buýt với tớ.”
Bạch Y nghe xong, khẽ nói: “Muốn là được, nếu có thể tớ cũng muốn làm như vậy.”
Trong giọng nói mơ hồ bộc lộ sự hâm mộ và ao ước.
Bành Tinh Nguyệt đau lòng xoa đầu Bạch Y, nêu trêu nửa an ủi cô: “Tớ đi trộm ván trượt của anh họ cho cậu chơi nhé.”
Bạch Y vốn vẫn còn hơi bực bội, kết quả bị Bành Tinh Nguyệt chọc cho cười lên.
Sau khi tới trường, Bành Tinh Nguyệt cất cặp xong liền chạy ào ra khỏi lớp, lúc đi còn cất cao giọng nói với Bạch Y đang đi thu bài tập hóa học: “Nhất Nhất, bài tập của tớ ở trong cặp, cậu tự lấy nhé!”
“Được.” Bạch Y quay sang cười đáp, giọng nói mềm mại tự nhiên.
Là đại diện môn hóa, mỗi lần tới trường việc đầu tiên Bạch Y làm là đi thu bài tập của cả lớp.
Sắp đến giờ tiết học đầu tiên, Bạch Y mới miễn cưỡng thu đủ bài tập.
Cô ôm đề kiểm tra và phiếu trả lời chạy chậm tới văn phòng hóa học, gõ cửa, sau khi nghe thấy người bên trong nói “vào đi” Bạch Y mới đẩy cửa ra.
Thầy chủ nhiệm Dương Kỳ Tiến đang ngồi trước bàn làm việc, có một người con trai dong dỏng cao đứng bên cạnh thầy.
Người con trai mặc đồng phục trắng xanh của trường trung học số 1 Thẩm thành, vai đeo cặp sách màu đen, vừa vặn quay lưng về phía cửa.
Người này có lẽ chính là anh họ Chu Vụ Tầm của Tinh Nguyệt.
Bạch Y nghĩ thế, bước tới cạnh bàn làm việc của Dương Kỳ Tiến.
Sau khi đến gần, Bạch Y mới phát hiện trước người nam sinh đang dựng một cái ván trượt, mặt trước màu đen, phía trên có một chữ “X” màu vàng.
Tay cậu tùy ý khoác trên ván trượt, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.
Giây tiếp theo, Bạch Y ngây người đứng im tại chỗ.
Cô nhìn chằm chằm sợi dây màu đỏ trên cổ tay trái đối phương, phút chốc ngỡ ngàng.
Nói chính xác hơn là, không thể tin được.
Bạch Y bất giác mím môi.
Cô đưa xấp đề và phiếu trả lời cho Dương Kỳ Tiến, cổ họng thắt chặt một cách khó hiểu, giọng nói nghe không giống giọng của cô: “Thưa thầy, bài tập ạ.”
Dương Kỳ Tiến nhận lấy, nói với Bạch Y: “Đến đúng lúc lắm, em dẫn bạn học mới về lớp nhé, hàng cuối cùng vẫn còn chỗ trống, để bạn ngồi ở đó.”
Trái tim Bạch Y đã nhảy loạn lên.
Cô cứng cổ, giả vờ trấn tĩnh gật đầu, khẽ đáp: “Được ạ.”
Lúc xoay người đi ra ngoài, Bạch Y nhanh chóng liếc cậu một cái.
Chu Vụ Tầm dùng một tay ôm lấy ván trượt, kẹp giữa khuỷu tay và hông.
Cậu tùy ý nhìn sang, đúng lúc đối diện với ánh mắt thoáng qua của cô.
Trái tim Bạch Y khẽ run lên.
Cô cố làm cho tự nhiên quay đầu đi, dẫn đầu nhấc chân bước ra ngoài.
Chu Vụ Tầm đi theo phía sau cô, khóe miệng nhẹ nhếch lên, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
Ra khỏi văn phòng, tay chân Bạch Y cứng ngắc bước từng bước về phía trước.
Hành lang dài nối giữa tòa nhà văn phòng và tòa nhà dạy học có một phòng vệ sinh.
Bởi vì sắp tới giờ học, xung quanh không còn những bạn học khác, chỉ thỉnh thoảng mới có người đi từ phòng vệ sinh ra, ai cũng vội vội vàng vàng chạy về lớp học.
Chốc lát, người con trai đi sau lưng Bạch Y hắng giọng một cái.
Bạch Y thậm chí còn cảm giác được cậu gia tăng bước chân, mùi hương thanh mát lại lần nữa vấn vít giữa hơi thở của cô.
Đúng như cô dự đoán, giây tiếp theo cậu đã đi tới bên cạnh.
Chẳng hiểu sao, toàn thân Bạch Y cũng trở nên căng thẳng hơn, cô khẽ cắn phần thịt mềm trong môi, hai tay buông thõng bỗng nắm chặt.
Sau đó cô dùng lý trí ép mình từ từ thả lỏng các ngón tay ra.
“Cậu tên gì?” Cậu mở lời trước, giọng nói vẫn trong trẻo dễ nghe như vậy.
Bạch Y không kiềm chế được làm động tác nuốt nước bọt, rồi mới nhỏ nhẹ trả lời cậu: “Bạch Y.”
“Bạch Y.” Cậu lặp lại, giống như để khắc sâu ấn tượng vậy.
Nhưng lúc cậu gọi “Bạch Y”, tế bào toàn thân cô như tỉnh lại, mỗi một giây thần kinh đều hưng phấn đến mức run rẩy.
“Xin chào,” trong giọng nói hơi buông tuồng của cậu mang theo ý cười, tự giới thiệu mình: “Tôi là Chu Vụ Tầm.”
Tôi biết.
Tôi biết cậu chính là Chu Vụ Tầm.
Câu chữ của Bạch Y có chút nghèo nàn, chỉ biết lúng túng nói: “Xin chào.”
Chu Vụ Tầm cười khẽ một tiếng, cậu quay sang nhìn cô, tùy ý hỏi: “Chiều tối hôm trước người tôi đâm trúng ở sân trượt ván Tân Hải có phải là cậu không?”
Mặt Bạch Y bắt đầu nóng lên.
Cô nhanh chóng chớp mắt, từ trong cổ họng nặn ra một chữ: “Ừm.”
Thật ra thì lúc đó cô đi không nhìn đường, không hề trách cậu.
Nhưng cậu lại nói xin lỗi trước, lúc ấy đầu óc cô rối tinh rối mù, cũng quên nói xin lỗi với cậu.
Bạch Y do dự chốc lát, đang muốn mở miệng nói xin lỗi bù với cậu, giọng nói của Bành Tinh Nguyệt vàng lên từ phía sau.
“Anh! Nhất Nhất!”
Chu Vụ Tầm và Bạch Y theo tiếng gọi của Bành Tinh Nguyệt đồng loạt quay đầu lại.
Còn trái tim Bạch Y thì chợt lỡ nhịp.
Cô vốn tưởng rằng Bành Tinh Nguyệt chưa bao giờ nhắc đến cô với Chu Vụ Tầm.
Sau đó Bành Tinh Nguyệt lại giới thiệu với Bạch Y: “Nhất Nhất, đây là Chu Vụ Tầm, ông anh họ tớ đã nhắc tới rất nhiều lần với cậu ấy.”
Vừa dứt lời, ba người vừa bước qua chỗ rẽ đã bị giáo viên dạy toán đứng ở cửa lớp nhắc nhở: “Không nhanh vào lớp đi còn lề mà lề mề ở đó làm gì?”
Lúc này Bành Tinh Nguyệt mới kéo Bạch Y chạy chậm về lớp, Chu Vụ Tầm cũng sải bước theo sau, không chậm hơn các cô là bao.
Sau khi đi vào từ cửa sau, Bạch Y hơi dừng lại, đợi Chu Vụ Tầm bước vào, cô chỉ chỉ hai chỗ trống ở hàng cuối cùng gần cửa sau, nhỏ giọng nói nhanh: “Cậu tùy tiện chọn một chỗ là được.”
“Ừ.”
Chu Vụ Tầm đáp, trực tiếp ngồi xuống vị trí bên trong cạnh cửa sổ.
Hiếm khi Bạch Y thất thần trong giờ học.
Còn là vì một người con trai mới quen.
Tiết thứ hai là tiết hóa học của thầy chủ nhiệm.
Trước khi vào học Dương Kỳ Tiến bảo Chu Vụ Tầm đứng lên tự giới thiệu bản thân.
Thật ra ở tiết thứ nhất, mọi người đều ngập tràn hiếu kỳ đối với học sinh mới chuyển trường này, lúc này cả lớp hơn mấy chục cặp mắt đồng loạt nhìn về phía cửa sau lớp học.
Bạch Y cũng nhìn theo mọi người.
Cô vui mừng vì mình lẫn trong đám đông, có thể nhìn cậu không chút kiêng dè trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Đôi mắt đào hoa của Chu Vụ Tầm hơi cong lên, khóe miệng cậu nở nụ cười nhạt, trong trọng nói trong trẻo bộc lộ chút biếng nhác: “Xin chào, tôi là Chu Vụ Tầm.”
Cậu còn chưa dứt lời, trong lớp nhất thời kinh ngạc ồ lên
Thậm chí còn có không ít bạn học rối rít nhìn về phía giữa hàng cuối.
Ở đó có một nam sinh an tĩnh lạnh lùng đang ngồi.
Lúc nghe thấy tên của Chu Vụ Tầm, cậu ấy mới ngước mắt lên nhìn về phía Chu Vụ Tầm, trong mắt cũng thoáng qua vẻ kinh ngạc.
“Vụ Tầm? Cùng tên với đại thần!”
“Trời ạ! Trùng tên luôn kìa!”
“Không có khả năng cùng một chữ được, xác suất này quá nhỏ!”
Chu Vụ Tầm lại không mấy để tâm.
Cậu đã biết từ trước lớp 11-13 có một bạn nam tên là Chương Vụ Tuân.
Bành Tinh Nguyệt còn nói người có tên cùng âm với cậu là một học bá, lần nào thi cũng đứng đầu khóa, tuyệt đối có thể ngang tài ngang sức với cậu.
Vậy thì có liên quan gì tới cậu.
“Bạn học, cậu là “wù” nào “xún” nào vậy?” Ngô Văn Bân hiếu kỳ cất giọng cười hỏi.
Chu Vụ Tầm trả lời cậu ta: “Vụ trong sương mù, Tầm trong tìm kiếm.”
“À…Chỉ là cùng âm, chữ khác nhau.”
“Nhưng cùng âm cũng đã rất trùng hợp rồi.”
(1) Vụ Tầm và Vụ Tuân đều đọc là [wùxún].
…
Lớp học ồn ào náo nhiệt.
Dương Kỳ Tiến vỗ tay một cái, “Trật tự.”
Anh bảo Chu Vụ Tầm ngồi xuống, sau đó nói: “Lấy đề kiểm tra ra, hôm nay thầy sẽ giảng mấy đề trong đó.”
“Bạn học hàng trước, cho bạn học mới mượn một đề kiểm tra.”
Bạch Y ngồi ở hàng thứ tư, hơn nữa còn vừa vặn cùng dãy với Chu Vụ Tầm.
Sau khi thầy nói xong, cô loáng thoáng nghe thấy một câu “cảm ơn” trầm thấp vang lên trong lớp học an tĩnh.
Bạch Y đột nhiên rất hâm mộ bạn học có thể cho Chu Vụ Tầm mượn đề kiểm tra đó.
Bởi vì có thể nhận được câu “cảm ơn” từ cậu.
Sau khi hết tiết hai, Bạch Y theo thầy chủ nhiệm đến văn phòng hóa lấy bài thi và bài tập cho tiết tự học hóa học vào buổi chiều.
Lúc Bạch Y cầm xấp bài thi chuẩn bị rời khỏi văn phòng, Dương Kỳ Tiến lại đột nhiên gọi cô lại: “Bạch Y.”
Bạch Y quay đầu, Dương Kỳ Tiến đưa cho cô một bài kiểm tra còn trống, nói: “Em đưa tờ kiểm tra này cho Chu Vụ Tầm, để cậu ấy tự làm lại.”
Bạch Y gật đầu: “Vâng ạ.”
Rời khỏi văn phòng, Bạch Y ôm xấp bài thi đi về lớp.
Mỗi một bước, tim lại đập nhanh hơn một nhịp.
Cuối cùng, theo nhịp tim bước chân cũng càng lúc càng nhanh.
Cô đi vào lớp từ cửa sau, Chu Vu Tầm đang ngồi ở chỗ ngồi lau chùi ván trượt của cậu.
Bạch Y đặt tờ kiểm tra lên bàn của ậu.
Cô buông mắt hàng mi khẽ run run, giọng nói cũng căng thẳng: “Thầy bảo tôi đưa bài kiểm tra này cho cậu, thầy ấy muốn cậu làm lại lần nữa.”
Chu Vụ Tầm đơn giản gật đầu, giọng nói trầm thấp phát ra từ trong cổ họng: “Hiểu rồi.”(2)
Lười biếng, mang theo chút thờ ơ.
Hiểu rồi.
Bạch Y sinh ra và lớn lên ở Thẩm thành, cơ bản đều tiếp xúc với người phương bắc, chưa bao giờ chính tai nghe thấy ai nói “hiểu rồi”.
(2) Ở đây bạn Tầm dùng từ 晓得- [xiǎo·de] là tiếng địa phương ở các tỉnh phía nam Trung Quốc.
Đây là lần đầu tiên có người nói với cô hai chữ này.
Chẳng hiểu sao, cô lại cảm thấy mấy chữ này rất hay.
Lúc Bạch Y sắp rời khỏi, Chu Vụ Tầm chợt gọi cô một tiếng: “Bạch Y.”
Bạch Y chợt dừng chân, đứng im tại chỗ.
Tầm mắt không bị khống chế nhìn về phía cậu.
Đôi mắt đào hoa của cậu mang theo sự sâu thẳm động lòng người, trong khoảnh khắc làm cho cô như chìm sâu xuống biển, đến hít thở cũng khó khăn.
Cũng chính là vào này, Bạch Y mới chợt phát hiện ra trên chóp mũi của cậu có một nốt ruồi rất nhỏ.
Không mấy bắt mắt, chỉ khi nào phát hiện ra, mới khiến cho người ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Cậu nửa cười nửa không hỏi cô: “Tinh Nguyệt nhắc đến tôi với cậu khi nào?”
Sau đó hỏi tiếp: “Em ấy nói những gì?”
Bạch Y lập tức hiểu ra, đột nhiên không biết trả lời cậu thế nào.
Cũng không thể nói cho cậu biết, Tinh Nguyện nói cậu là một tên lăng nhăng, tốc độ đổi bạn gái còn nhanh hơn thay quần áo.
Bành Tinh Nguyệt vừa mới bước vào cửa sau, đã trông thấy Chu Vụ Tầm đang cười cười nhìn Bạch Y.
Bạch Y đứng trước mặt cậu mặt đỏ bừng, như đang bị chọc ghẹo.
Bành Tinh Nguyệt vội vàng đi tới, đẩy nhẹ Bạch Y, ra hiệu cho cô đi trước.
Bạch Y như được cứu lập tức đi về chỗ ngồi.
Cô bỏ bài thi vào ngăn bàn, sau đó cầm bình nước lên, đi ra ngoài từ cửa trước, muốn đến phòng để nước rót nước.
Mà lúc Bạch Y đi ngang qua cửa sau, cô vô tình nghe thấy cuộc đối thoại của Chu Vụ Tầm và Bành Tinh Nguyệt.
“Đừng nói là anh có ý với Nhất Nhất nhé?” Trong giọng nói của Bành Tinh Nguyện lộ vẻ không thể tin nổi, sau đó nghiêm túc nói: “Cậu ấy là bạn thân nhất của em, anh không thể tổn thương cậu ấy, nếu anh không sửa được cái tật xấu thay bạn gái như thay áo thì đừng trêu chọc Nhất Nhất.”
Chu Vụ Tầm dường như cảm thấy rất buồn cười, cười ra tiếng.
Sau đó, cậu thờ ơ nói: “Em nghĩ nhiều rồi, anh không có hứng thú với cậu ấy.”
Anh không có hứng thú đối với cậu ấy.
Bạch Y đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.
Cô cúi đầu, cắn chặt môi bước nhanh qua cửa sau.
Như vừa hất đổ lọ thuốc vào người, vị đắng chợt trào ra từ lồng ngực, lan ra khắp lục phủ ngũ tạng.
——
Ngày 06 tháng 09 năm 2010.
Thì ra cậu ấy là Chu Vụ Tầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)