Nghỉ giải lao giữa giờ buổi chiều.
Bành Tinh Nguyệt gọi Bạch Y đến siêu thị trường học mua đồ ăn vặt, Bạch Y đành phải nói: “Tớ phải đến văn phòng nộp bài kiểm tra với phiếu trả lời lúc sáng cho thầy chủ nhiệm.”
Bạch Tinh Nguyệt nhẹ nhàng xoa đầu Bạch Y, thông cảm nói: “Đại diện môn thật vất vả, một ngày phải chạy đến văn phòng những mấy lần.”
“Vậy tớ đi đây, cậu muốn mua gì không? Tớ mua về cho cậu.”
Hai người vừa đi vừa nói, chốc lát đã đi đến cầu thang.
Bạch Y đáp: “Thế thì mua cho tớ một lốc sữa Vượng Tử đi. Cảm ơn nhé! Về tớ trả tiền lại cho cậu!”
Nói xong cô chạy chậm rẽ sang hành lang thông với văn phòng.
Bành Tinh Nguyệt bật cười quở trách: “Ai cần tiền của cậu chứ! Cho tớ chép bài tập là được rồi!”
Bạch Y nghe thế quay đầu đưa tay làm động tác “Ok” với cô bạn.
Cô còn chưa kịp quay đầu lại đã thấy sắc mặt Bành Tinh Nguyệt thay đổi, “Này…”
Giây tiếp theo, Bạch Y chợt đâm sầm vào một người.
Chu Vụ Tầm không ngờ tới ở ngã rẽ lại có một người đột nhiên xông ra, mà còn là chạy chậm lao tới.
Cậu không kịp đề phòng, cũng không có cơ hội né tránh, cứ như vậy bị người ta lao vào ngực.
Khoảnh khắc đâm sầm vào người đó, Bạch Y lại ngửi thấy mùi thanh mát quen thuộc, khoan khoái dễ chịu.
Trái tim cô bỗng dưng nảy lên, trở nên hỗn loạn.
Đôi mày thanh tú của Bạch Y lập tức nhíu chặt, lùi về phía sau.
Lúc ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, gò má cô đã hơi phớt hồng.
Bạch Y chỉ nhìn thoáng qua cậu, cơ bản không dám dừng lại, tầm mắt dao động, không tìm được tiêu điểm.
“Xin lỗi.” Cô chịu đựng cơn đau ở bả vai, nhẹ giọng nói xin lỗi cậu.
Cú va chạm đó không hề nhẹ.
Ngực Chu Vụ Tầm vẫn còn hơi tê dại, giống như có dòng điện chạy qua.
Cậu buông mắt, vẻ mặt có chút thờ ơ.
Có lẽ nghĩ tới chuyện hai ngày trước hai người họ vừa mới va chạm với nhau, chỉ là lúc đó cậu là người không hãm được tốc độ đâm sầm vào cô.
Chu Vụ Tầm cười khẽ, rất ngắn, cũng rất mê người.
Nụ cười đó khiến Bạch Y hoảng hốt.
Cậu thản nhiên nói: “Không sao.”
Bành Tinh Nguyệt ở chỗ cầu thang cất giọng: “Nhất Nhất, cậu đi đường nhớ nhìn đường kẻo đụng phải người khác!”
Bạch Y quay lại gật đầu với Bành Tinh Nguyệt.
Sau đó cô vòng qua Chu Vụ Tầm, bước chân hoảng loạn nhanh chóng rời đi.
Tiếng tim đập chấn động cả màng nhĩ, thình thịch, giống như con cá vui vẻ bơi lội dưới biển sâu.
Thật lâu thật lâu vẫn chưa lắng xuống.
Bạch Y ôm xấp bài kiểm tra thầy giáo vừa chấm xong từ văn phòng về, vào lớp từ cửa sau.
Không chỉ vì cửa sau gần hơn, mà còn là vì như vậy có thể đi qua từ sau lưng cậu.
Mới có thể cách cậu gần thật gần trong chốc lát.
Chu Vụ Tầm đang ngồi ở chỗ của mình.
Nhưng Bạch Y căn bản không dám nhìn cậu.
Cô chỉ vội vàng đi vòng qua lưng cậu, đi lên dãy bàn đầu tiên của lớp học, bắt đầu phát bài thi.
Để tiện cho đại diện môn thu phát đề, trường trung học số một Thẩm thành có một quy định bất thành văn——bình thường làm kiểm tra đều thu phát theo dãy.
Mỗi lần phát bài kiểm tra mới, đại diện môn đều sẽ đếm xem mỗi dãy có những ai xếp lại theo từng xấp rồi đặt ở bàn đầu tiên, do bàn trước chuyển ra bàn sau.
Lúc thu lại thì sẽ do người ở cuối cùng mỗi dãy chuyền từ sau lên trước, sau giờ học đại diện môn sẽ đi thu ở bàn đầu tiên của mỗi dãy.
Bạch Y phát xong đề và phiếu trả lời thầy vừa chấm, rồi lại lấy xấp đề ở trong ngăn bàn mà sáng nay cô ôm từ văn phòng về, bắt đầu phát theo dãy.
Dãy gần cửa gần đây cộng thêm Chu Vụ Tầm nữa là có chín người.
Bạch Y đặt xấp đề vừa dày vừa nặng lên bàn đầu tiên của mỗi dãy, hơi khom người, động tác thuần thục đếm ra chín tờ đề để lại.
Rồi lại đi sang dãy bên cạnh, tiếp tục phát.
Không lâu sau đó, Bạch Y đã đi tới giữa lớp.
Tụng Hà ngồi chéo với Chu Vụ Tầm, đang thò người nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Ánh mắt cậu ta theo sát cô gái đang ôm đống đồ ăn vặt đi vào tòa nhà dạy học.
Chu Vụ Tầm dùng giấy nháp tiện tay gấp thành một cái máy bay giấy.
Cậu đặt đầu của máy bay giấy ở trước miệng hà hơi, sau đó nhắm vào Hà Tụng dùng lực vừa phải ném đi.
Máy bay giấy lượn vòng giữa không trung của lớp học, nhưng lại không trúng mục tiêu cậu nhắm.
Mà đột nhiên rơi xuống trước mặt cô gái đang hơi khom lưng đếm bài kiểm tra.
Bạch Y cúi đầu, trong lòng thầm đếm nhẩm, ngón tay đang lướt thật nhanh qua từng tờ đề.
Kết quả có một chiếc máy bay giấy đột nhiên rơi xuống trên xấp đề.
Cô sửng sốt, ngẩng đầu lên mờ mịt nhìn quanh.
Khoảnh khắc ánh mắt không nghe lý trí sai bảo của cô nhìn về phía Chu Vụ Tầm, Bạch Y đột nhiên luống cuống.
Bởi vì cậu đang nhìn cô cười.
Trong đôi mắt đào hoa đong đầy ý cười rung động lòng người như vậy.
Một tay cậu chống đầu, cả người trông vô cùng biếng nhác.
“Xin lỗi, máy bay không nghe lời.” Chu Vụ Tầm cười nói, rồi tự nhiên nói tiếp: “Ném lại đi.”
Bạch Y vô thức nhếch miệng.
Cô nhặt chiếc máy bay giấy cậu gấp, trái tim rung động đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn, giống như thiếu dưỡng khí.
Bạch Y âm thầm khôi phục hơi thở dồn dập, cắn môi dưới, sau đó ra sức ném chiếc máy bay giấy về phía cậu.
Nhưng mà chiếc máy bay vòng trước mặt cô rồi như chiếc lá rụng cắm đầu xuống lối đi bên cạnh.
Chu Vụ Tầm chợt bật cười.
Tiếng cậu cười không lớn, cũng không có ý cười nhạo cô.
Nhưng nhìn thấy nụ cười không nhịn được trên mặt cậu, Bạch Y lại lúng túng đến mức mặt đỏ bừng.
Chương Vụ Tuân đúng lúc đi ngang qua cúi người nhặt máy bay giấy lên đưa cho Bạch Y.
Vệt đỏ ửng trên mặt Bạch Y vẫn chưa phai, lúc đưa tay nhận lấy máy bay giấy cô nói với Chương Vụ Tuân: “Cảm ơn cậu.”
Giọng điệu nhẹ nhàng tự nhiên.
Chu Vụ Tuân lúc nào cũng tỏ ra xa cách lạnh lùng, không tùy tiện nói cười với ai, bình thường cũng tích chữ như vàng, nhưng lúc nói chuyện với Bạch Y lại không hề lãnh đạm như vẻ bề ngoài.
Bạch Y cảm thấy có lẽ do lúc lớp mười hai người từng ngồi cùng bàn một thời gian.
Cậu chậm rãi đáp lại: “Không cần.”
Bạch Y không ném trả cho Chu Vụ Tầm nữa.
Một tay cô cầm chiếc máy bay giấy, tay còn lại cầm xấp đề.
Thế nhưng, Bạch Y cúi đầu nhìn chằm chằm xấp đề trong tay, không nhớ nổi mình vừa mới đếm đến tờ thứ mấy.
Cô không thể làm gì khác hơn là buông tay ra, đếm lại lần nữa.
Lúc phát đề xong, Bạch Y quay lại chỗ ngồi, lấy một phiếu trả lời mới từ trong ngăn bàn ra, sau đó đi ra cửa sau lớp học.
“Chu Vụ Tầm.” Bạch Y gọi cậu, giọng điệu mềm mại.
Cậu đang cúi đầu xoay bút đọc đề, ngước mắt lên nhìn.
Bạch Y đưa phiếu trả lời và máy bay giấy cho cậu.
Chu Vụ Tầm vươn tay trái ra nhận lấy.
“Phiếu trả lời…” Cổ họng Bạch Y thắt lại, cô cố gắng kiềm chế cái cảm giác xa lạ này, nhưng không được.
“Bắt đầu tô từ câu 21.” Cô nói nhanh, sau đó nghe thấy Chu Vụ Tầm biếng nhác đáp lại: “Hiểu rồi.”
Bạch Y chớp mắt, đang định xoay người rời đi, Bành Tinh Nguyệt đã xuất hiện ở cửa sau.
“Này…Nhất Nhất!” Bành Tinh Nguyệt đưa lốc Vượng Tử cho cô, nói: “Đây, của cậu.”
Bạch Y nhận lấy, đôi mắt nai cong cong, giọng điệu giương cao: “Cảm ơn nhé!”
Trong ngực Bành Tinh Nguyệt còn ôm đồ ăn vặt.
Cô quay mặt sang hỏi Chu Vụ Tầm: “Anh, anh ăn không?”
Bạch Y thấy Bành Tinh Nguyệt không có ý rời đi, bèn xé lớp nylon bên ngoài lốc sữa Vượng Tử ra, nhét một hộp vào ngực Bành Tinh Nguyệt.
Hà Tụng đúng lúc sáp lại, thấy vậy nói đùa: “Có phần tớ không?”
Bạch Y rất rộng rãi chia cho cậu ta một hộp.
Thực ra Hà Tụng đang hỏi Bành Tinh Nguyệt, không ngờ Bạch Y lại hiểu sai ý, trực tiếp đưa cho cậu một hộp Vượng Tử.
Cậu hơi sửng sốt, nhưng không vạch trần, cười nói cám ơn với Bạch Y, sau đó da mặt dày nói với Bành Tinh Nguyệt: “Tớ cũng muốn!”
Bành Tinh Nguyệt ghét bỏ dùng cùi chỏ thụi cậu ta: “Không cho cậu.”
Một lốc Vượng Tử có bốn hộp.
Trong tay Bạch Y chỉ còn lại hai hộp.
Cô nhìn hai hộp Vượng Tử trong tay, sau đó nhanh chóng vươn tay trái ra, bỏ một hộp lên bàn Chu Vụ Tầm.
“Cho cậu.” Nói xong, cô nhanh chóng xoay người rời đi.
Chu Vụ Tầm cầm hộp Vượng Tử lên liếc nhìn, lại ngẩng đầu nhìn cô gái đã về chỗ ngồi đưa lưng về phía cậu.
Chợt tiện tay vứt hộp Vượng Tử vào cặp sách trong ngăn bàn.
***
Tiết bốn buổi chiều kết thúc, chuông tan học vừa vang lên, học sinh từ các lớp nối đuôi đi ra.
Hành lang thoáng chốc lấp đầy người.
Bạch Y và Bành Tinh Nguyệt chậm rãi theo dòng người đi ra cầu thang.
Hà Tụng và Chu Vụ Tầm theo sau hai người.
Hà Tụng nhìn ván trượt trong tay Chu Vụ Tầm, hỏi: “Anh Tầm, cậu sẽ trượt ván về nhà sao?”
“Ừ.”
Hà Tụng thán phục: “Ngầu!”
“Thầy chủ nhiệm lại cho phép cậu mang ván trượt tới trường!”
Chu Vụ Tầm nói: “Không cho phép, lúc sáng còn đặc biệt nói với tôi bắt đầu từ ngày mai không cho phép mang ván trượt tới trường học.”
“Hả?” Hà Tụng hỏi: “Vậy mai cậu còn mang ván trượt đi không?”
“Mang chứ,” trong giọng nói lười biếng của Chu Vụ Tầm mơ hồ mang theo chút phản nghịch và ngông cuồng, cậu thờ ơ hỏi ngược lại: “Sao lại không mang?”
Hà Tụng bái phục giơ ngón tay cái với Chu Vụ Tầm.
Bạch Y không nói chen vào cũng không quay đầu, chỉ lẳng lặng lắng nghe toàn bộ câu chuyện.
Bành Tinh Nguyệt và Bạch Y đi đến trạm xe buýt chờ xe như thường lệ.
Chu Vụ Tầm buông ván trượt xuống, vì trước cổng trường nhiều người, cậu giẫm một chân lên ván trượt, quẹo trái quẹo phải trong đám đông chậm rãi trượt về phía trước.
Xe buýt dừng lại.
Bạch Y bị Bành Tinh Nguyệt kéo lên xe.
Lúc lên xe, Bạch Y như có phát hiện quay đầu lại.
Chu Vụ Tầm đã vượt qua dòng người đông đúc, tăng tốc, sau đó đặt hai chân lên ván trượt.
Cậu mặc đồng phục xanh trắng, vai đeo cặp sách màu đen, dần rời khỏi tầm nhìn của cô.
Chân trời hoàng hôn rực rỡ vô cùng, từng áng mây lớn đỏ rực hợp lại với nhau.
Quầng sáng rơi trên người cậu cũng nhuốm một màu đỏ nhàn nhạt.
Gió chiều lướt qua, thổi rối mái tóc ngắn mềm mại của cậu thiếu niên.
Đồng thời cũng thổi loạn cả trái tim người con gái đang dõi theo bóng lưng cậu.
Giống như mặt hồ tĩnh lặng bị một cục đá ném xuống nổi lên những gợn sóng lăn tăn.
Cục đá tích tắc đã chìm xuống không còn tung tích.
Nhưng những gợn sóng thì lâu thật lâu vẫn không tản ra, rất khó lắng lại.
——
Ngày 06 tháng 09 năm 2010.
Hôm nay cậu ấy gọi tên mình ba lần.
Chu Vụ Tầm
Chu Vụ Tầm.
Chu, Vụ, Tầm.
——
Trên đời này sao lại có một cái tên có thể khiến lòng người rung động như vậy.
Sau khi đặt bút xuống, Bạch Y nhìn chằm chằm tờ giấy mắc sắc rực rỡ trên quyển sổ, như đang ngẩn người.
Sau một lúc, cô đột nhiên đứng lên, kéo một cái hộp đựng đồ màu lam từ bên cạnh bàn học ra.
Bạch Y lôi sách vở trong hộp ra, bỏ vào ngăn kéo của bàn học.
Cô đặt chiếc hộp sát vào tường ở cuối giường.
Bạch Y cầm quyển nhật ký và bút bò lên giường.
Cô co chân tựa vào đầu giường, đặt quyển nhật ký ở trên đùi.
Sau đó, xé trang giấy này xuống.
Bạch Y nghiêm túc gấp thành một chiếc máy bay giấy, phía trên viết ngày tháng, 06.09.2009.
Cô hà hơi vào đầu máy bay giấy.
Chợt nhắm vào hộp đựng đồ, ném nhẹ.
Máy bay giấy màu xanh lá tươi mát bay theo vòng cung trong phòng, lượn vòng xuống đất.
Bạch Y tiếp tục xé hai trang nhật ký mấy ngày trước xuống, gấp thành máy bay giấy sau đó viết ngày tháng vào, ném về phía hộp đựng đồ.
Không có một cái nào rời vào hộp đồ.
Bạch Y bò đến cuối giường, xuống giường, đôi chân trần giẫm lên sàn nhà nhặt ba chiếc máy bay giấy lên bỏ vào hộp đựng đồ.
Sau đó đóng nắp lại.
Niêm phong bí mật của cô ở bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)