Buổi chiều ngày 04 tháng 09 năm 2010.
Bạch Y ngồi trước bàn học, lòng thấp thỏm không yên làm bài tập về nhà.
Mới làm được mấy câu, cô cầm lòng không đậu lại cầm phiếu điểm bên cạnh lên nhìn đi nhìn lại mấy lần mới chịu buông.
Hạng hai được cô đánh dấu bằng bút dạ quang màu xanh lá cây, cực kỳ nổi bật.
Bạch Y, đứng thứ hai lớp, thứ 48 toàn khóa.
Bạch Y cong môi cười, trong đôi mắt nai xinh đẹp lấp lánh những tia sáng li ti.
Bắt đầu từ lúc phân ban ở học kỳ hai lớp mười, thành tích trong lớp của cô vẫn luôn ổn định trong top 5, nhưng chưa bao giờ giành được hạng 2.
Đây là lần đầu tiên.
Cũng là lần đầu tiên cô lọt vào top 50 toàn trường.
Và lý do khiến cô phấn chấn như vậy không phải chỉ vì thành tích lần thi này cô làm tốt.
Mà còn là vì ba mẹ đã đồng ý với cô, chỉ cần cô có thể thi đứng thứ hai lớp, thì sẽ mua cho cô một cái ván trượt mới, còn cho phép cô thỉnh thoảng chơi ván trượt thả lỏng tâm trạng.
Cứ nghĩ đến việc mình sắp có ván trượt mới, khóe miệng Bạch Y lại tự động nhếch lên.
Đã lâu rồi cô không chạm vào ván trượt.
Năm đó vừa lên cấp ba, mẹ tự tiện cho người khác ván trượt của cô, từ đó về sau cô không được chơi ván trượt nữa.
Bởi vì ba mẹ không cho phép cô chơi.
Ba mẹ cảm thấy để cô chơi ván trượt sẽ khiến cô phân tâm, làm trễ nãi việc học hành.
Đó chỉ là do ba mẹ cảm thấy thế.
Đúng lúc này, tiếng cửa chính vang lên.
Bạch Y đứng bật dậy, cầm lấy phiếu điểm lao ra khỏi phòng ngủ chạy thẳng xuống lầu.
Y Quân Uyển thay dép, ấn nước rửa tay diệt khuẩn đặt trên tủ ngay cửa ra vào, hai tay xoa xoa vào nhau đi vào phòng khách.
Bạch Y trông thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt của mẹ liền ân cần hỏi han: “Mẹ, mẹ ăn cơm trưa chưa?”
Ngay cả giọng nói của Y Quân Uyển cũng lộ ra sự mỏi mệt, đáp lại con gái: “Mẹ vẫn chưa ăn.”
Bạch Y tiện tay đặt phiếu điểm lên ghế sô pha, nhanh chân bước vào phòng bếp, hiểu chuyện nói: “Thế để con pha cho mẹ tô mì nhé.”
“Mẹ cám ơn cục cưng.” Trong giọng nói của Y Quân Uyển hàm chứa sự vui vẻ yên tâm.
Lúc đeo tạp dề Bạch Y lại hỏi: “Ba đâu mẹ? Vẫn còn đang làm phẫu thuật ạ?”
Nghe thấy Bạch Y hỏi, bà nhắm mắt “ừ” một tiếng từ trong cổ họng, sau đó chậm rãi nói: “Cũng pha giúp ba con một bát, ba con chắc cũng sắp về rồi đấy.”
“Dạ.” Sau khi đáp lời mẹ, Bạch Y liền bước vào phòng bếp đóng cửa lại.
Cả ba và mẹ của Bạch Y đều là bác sĩ.
Ba cô tên là Bạch Tuấn Nghị, bác sĩ khoa chỉnh hình, mẹ là Y Quân Uyển, bác sĩ khoa cấp cứu.
Vì ba mẹ thường xuyên bận rộn đến mức không thấy bóng dáng, phần lớn thời gian Bạch Y đều ở nhà một mình.
Cho nên từ nhỏ cô đã rèn luyện được tính độc lập, cũng rất hiểu chuyện, cố gắng không để ba mẹ phải lo lắng cho mình.
Tự nấu cơm, tự ngủ, tự giặt quần áo.
Chưa bao giờ để ba mẹ phải đốc thúc bài vở, lần nào cũng sẽ chủ động làm xong trước chờ ba mẹ về kiểm tra.
Lần nổi loạn duy nhất có lẽ là ngày cô lên cấp ba đó, bởi vì mẹ tự ý cho người khác chiếc ván trượt quý giá nhất của cô mà cô đã cãi nhau với ba mẹ, còn tuyên bố với ba mẹ, rằng đời này cô sẽ không bao giờ từ bỏ ván trượt.
Lúc Bạch Y nấu xong mì, thì tiếng cửa chính lại vang lên lần nữa.
Cô chia hai cái trứng chần vào hai cái bát, sau đó đổ mì vào, lúc này mới dè dặt bưng một bát ra ngoài.
Bạch Tuấn Nghị vừa về đến nhà đang rửa tay sát khuẩn, thấy vậy lập tức đi tới, nhận lấy cái bát nóng hôi hổi trong tay con gái.
Bạch Y lại lộn lại phòng bếp, lấy hai đôi đũa, bưng một bát khác đi tới bàn ăn.
Cô đặt bát và đũa xuống, xong đâu đấy mới ngẩng đầu lên, gọi mẹ đang cúi đầu xem phiếu điểm của cô: “Mẹ, ăn cơm thôi.”
Y Quân Uyển cầm phiếu điểm của cô đứng lên đi tới, lúc ngồi xuống cười nói: “Lần này thi không tệ, đã đuổi kịp bạn học Ngô vẫn luôn đứng vững ở vị trí thứ hai trong lớp con rồi.”
“Bạn học Ngô” mà Y Quân Uyển nói là Ngô Văn Bân, cậu bạn cùng lớp với cô sau khi phân ban.
Kể từ lúc bắt đầu phân ban, Ngô Văn Bân nhiều lần thi được hạng hai.
Bạch Y nhiều lần thi được hạng ba trong lớp, cũng chỉ kém cậu ta vài điểm, nhưng có điều cô không cách nào vượt được cậu ta.
Thật ra lần này cũng không phải chân chính vượt qua, mà là cô và cậu ta đồng hạng hai.
Tổng điểm bằng nhau, nhưng điểm từng môn lại chênh lệch nhau khá nhiều.
Y Quân Uyển cẩn thận so sánh số điểm giữa các môn của Bạch Y và Ngô Văn Bân, sau đó nói: “Bạn học Ngô gần như không bị mất điểm ở ba môn toán lý hóa, nhưng tiếng anh và ngữ văn thì không tốt lắm, còn tiếng anh của con gần như đạt điểm tối đa, hóa học cũng không bị mất điểm, mấy môn còn lại cũng tạm được, nếu điểm vật lý cao hơn chút nữa là có thể vượt qua bạn ấy.”
Bạch Y mím môi, sau đó khẽ nở nụ cười: “Lần sau con sẽ cố gắng.”
“Hay là mẹ đăng ký cho con một lớp học thêm vật lý?” Y Quân Uyển ngước mắt nhìn Bạch Y, dò hỏi.
“Con có thể hỏi thầy cô và các bạn học là được, không cần phải đăng ký đâu mẹ.”
Mỗi tuần chỉ có một ngày thứ bảy, Bạch Y không muốn còn phải đến lớp học thêm gì đó.
Y Quân Uyển cân nhắc một lát, nhìn lại phiếu điểm, gật đầu nói: “Vậy cũng được, vậy bình thường đi học con nhớ hỏi bạn học Ngô nhiều chút nhé, còn có bạn học Chương đứng đầu lớp và khóa này nữa, tổng điểm của cậu ấy cũng hơn 700, vật lý hóa học đạt điểm tối đa, cái gì không hiểu cũng có thể hỏi bạn ấy thử.”
Bạch Tuấn Nghị đã ăn gần hết nửa bát mì mà Y Quân Uyển vẫn chưa động đũa.
Bạch Y gật đầu, nhắc nhở mẹ: “Mẹ, mẹ ăn cơm trước đi, nếu còn không ăn mì sẽ trương lên đó.”
“Được rồi, em ăn cơm trước đi.” Bạch Tuấn Nghị vừa nói vừa cầm lấy tờ phiếu điểm từ trong tay vợ, nhìn xong dòng Bạch Y đánh dấu bằng bút dạ quang, bình tĩnh nói: “Quả thực thi không tệ.”
“Con có muốn thứ gì không? Lần này ba mẹ sẽ cho con một phần thưởng khích lệ.” Bạch Tuấn Nghị cong môi cười hỏi Bạch Y.
Bạch Y cũng không che giấu, nắm lấy cơ hội nói: “Ba mẹ, ba mẹ còn nhớ lúc trước đã nói chỉ cần con thi được hạng hai, sẽ mua cho con một chiếc ván trượt không?”
Bạch Tuấn Nghị sửng sốt, cũng không nói chuyện ngay.
Y Quân Uyển đang cúi đầu ăn mì cũng không lên tiếng.
Bầu không khí đột nhiên trở nên rất an tĩnh.
Một lát sau, Bạch Tuần Nghị quay sang nhìn vợ, sau đó mới cười trả lời Bạch Y: “Nhớ, ba mẹ vẫn còn nhớ, Nhất Nhất muốn ván trượt à?”
Bạch Y gật đầu.
Bạch Tuấn Nghị còn chưa lên tiếng, Y Quân Uyển đã nói: “Nhất Nhất, mẹ cảm thấy hiện giờ vẫn nên lấy việc học làm đầu, ba mẹ nhất định sẽ mua ván trượt cho con, nhưng không phải là bây giờ, đợi sau này con tốt nghiệp trung học, con muốn mua ván trượt muốn chơi bao lâu cũng được, con thấy như vậy có được không? Mẹ dẫn con đến trung tâm mua sắm mua quần áo, buổi tối cả nhà chúng ta lại đi ăn một bữa thịnh soạn…”
Những gì Y Quân Uyển nói sau đó Bạch Y đều không nghe lọt.
Cô ngồi trước mặt ba mẹ, hai tay đặt trên đùi xoắn lại, trái tim cô lạnh xuống từng chút từng chút một.
Từ nhỏ đến lớn mỗi lần đều là như vậy, không bao giờ thực hiện những gì đã hứa với cô, lần nào cũng dùng “sau này” để lấy lệ với cô.
Lúc đầu thì rất sảng khoái đồng ý với cô, nhưng đến lúc thực hiện lại không bao giờ thỏa mãn yêu cầu đã đề ra trước đó.
Bạch Y rất tủi thân.
Những cái khác cô đều có thể không so đo, nhưng ván trượt là thứ mà cô thích nhất, nhiều năm qua, cô cũng chỉ yêu thích môn thể thao này mà thôi, nhưng ba mẹ lại muốn tước đoạt quyền lợi chơi trượt ván của cô, thậm chí còn không đồng ý việc cô có ván trượt.
“Con sẽ không làm chậm trễ việc học.” Bạch Y cắn môi, giọng điệu rất chắc chắn giống như đang cam đoan với ba mẹ: “Con tuyệt đối sẽ không làm chậm trễ việc học đâu mẹ.”
Giọng Y Quân Uyển trở nên nghiêm túc hơn: “Nhất Nhất, mẹ chỉ muốn tốt cho con, ở độ tuổi nên học thì cần phải học tập thật giỏi, những thứ khác đều không quan trọng.”
“Hơn nữa lần này con cũng chỉ đồng hạng với bạn học Ngô mà thôi, mẹ biết chỉ số thông minh giữa người và người khác nhau, mẹ cũng không yêu cầu con đuổi kịp bạn học Chương lúc nào cũng đứng đầu lớp đứng đầu khóa, nhưng con có thực lực có thể vượt qua bạn học Ngô, chỉ cần con cố gắng thêm chút nữa thì con sẽ ngồi vững ở vị trí thứ hai.”
Bạch Tuấn Nghị cũng phụ họa: “Nhất Nhất, mẹ con nói đúng đấy, con cũng đã lớp mười một rồi, mình cứ cố gắng học tập trước con nhé, đợi con thi xong đại học, ba sẽ đích thân dẫn con đi chọn ván trượt.”
Bạch Y không nói thêm gì nữa, cô buông mắt, cảm xúc giảm sút đứng dậy, lên lầu về phòng.
Bạch Tuấn Nghị và Y Quân Uyển ăn xong liền về phòng nghỉ ngơi.
Hai người quay cuồng liên tục trên bàn mổ của riêng mình, lúc này cơ bản không thừa sức để nghĩ đến những việc khác, vừa chạm gối đã ngủ say.
Bạch Y ngồi trong phong cầm bút lên ép mình tiếp tục luyện đề, nhưng do bị cảm xúc ảnh hưởng, hiệu suất làm bài cực kỳ thấp.
Cuối cùng, Bạch Y dứt khoát không làm nữa.
Hoàng hôn buông xuống, ngoài ô cửa sổ nắng chiều đang nhuộm đỏ chân trời, quầng sáng màu cam chênh chếch lọt vào phòng, từng dải ánh sáng đan xen trên bàn học.
Bạch Y muốn đi ra ngoài hóng gió một lát.
Cô mở cửa tủ quần áo ra, tìm quần áo thay xong xuôi, sau đó cầm điện thoại lên rồi đi xuống lầu.
Bạch Tuấn Nghị vừa tỉnh ngủ, đang đứng ở phòng khách rót nước uống.
Trông thấy con gái ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài, Bạch Tuấn Nghị dùng chất giọng hơi khàn khàn hỏi: “Nhất Nhất đi đâu thế?”
Bạch Y giả vờ tự nhiên nhỏ nhẹ đáp: “Con đến tiệm sách mua ít sách tham khảo ạ.”
Bạch Tuấn nghị rút mấy tờ tiền từ trong túi ra, nhét vào tay Bạch Y một trăm tệ, “Con đi đi, đi sớm về sớm nhé.”
Bạch Y mím môi gật đầu: “Dạ.”
Sau khi ra khỏi nhà, Bạch Y thở ra một hơi thật sâu.
Cô lên xe buýt ở trạm xe buýt gần nhà, đi tới hàng sau tìm một chỗ ngồi dựa vào cửa sổ ngồi xuống, sau đó nhìn quang cảnh đường phố của Thẩm thành, ánh mắt ngơ ngác nhìn đến ngẩn người.
Chợt, điện thoại vang lên âm báo nhắc nhở.
Bạch Y lấy lại tinh thần, cúi đầu ấn mở điện thoại.
Là cô bạn tốt cùng lớp Bành Tinh Nguyệt gửi tin nhắn QQ cho cô.
[Girl xinh đẹp Tinh Nguyệt: Girl trượt ván cool ngầu, không ra ngoài cho tớ lóa mắt một chặp à?]
Bạch Y buồn bực trả lời cô nàng: [Ba mẹ tớ nuốt lời, nói tốt nghiệp trung học mới mua cho tớ.]
[Girl xinh đẹp Tinh Nguyệt: Hả? Sao lại có thể như vậy? Để tớ ôm cục cưng Nhất Nhất của chúng ta một cái nào, chờ chị em tốt đủ tiền sẽ mua cho cậu!]
Bạch Y bị câu nói an ủi của Bành Tinh Nguyệt chọc cười, còn chưa trả lời lại, Bành Tinh Nguyệt đã gửi thêm một tin nhắn.
[Girl xinh đẹp Tinh Nguyệt: Hôm nay anh họ tớ đến Thẩm thành, tớ vừa mới biết được anh ấy cũng chơi trượt ván, hơn nữa còn chơi rất giỏi! Còn đang định ngày mai tìm chỗ cho hai người PK một trận!]
Bạch Y chưa từng gặp anh họ của Bành Tinh Nguyệt, cô chỉ biết đối phương tên là Chu Vụ Tầm.
Trừ tên ra cô còn biết một ít sự tích của cậu ta và tình huống gia đình cơ bản.
Những chuyện này đều là do Bành Tinh Nguyệt nói.
Bạch Y nhìn chằm chằm tin nhắn của Bành Tinh Nguyệt, miệng bất giác trễ xuống, chậm rãi gõ chữ: [Vậy tớ chắc chắn sẽ thua rồi, lâu rồi tớ không đụng đến ván trượt.]
Bàn Tinh Nguyệt trả lời cô: [Tớ đột nhiên nghĩ ra! Nhất Nhất, sau này nếu cậu muốn trượt ván, tớ sẽ mượn ván trượt của anh họ cho cậu chơi!”
[Girl xinh đẹp Tinh Nguyệt: Dù sao anh họ tớ cũng muốn chuyển đến lớp chúng ta, có cơ hội rồi!]
Bạch Y hơi ngạc nhiên, [Anh họ cậu chuyển tới lớp chúng ta?]
Bành Tinh Nguyệt nói: [Đúng thế, đã xác định rồi, mai sẽ đến trường cùng tớ.]
Mấy ngày trước lúc mới tựu trường, Bạch Y có nghe Bành Tinh Nguyệt nói Chu Vụ Tầm rất có thể sẽ chuyển trường.
Nguyên nhân là vì cha mẹ cậu ta ly dị, người ba tiếp tục nuôi dưỡng đứa trẻ.
Nhưng ba cậu ta hằng năm đều làm việc ở nước ngoài, cơ bản không có thời gian quản lý con cái, cho nên sau khi ba mẹ ly dị Chu Vụ Tầm đến thành phố bà nội sống để đi học, đợi sau khi tốt nghiệp sẽ xuất ngoại.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện phiếm với Bành Tinh Nguyệt, Bạch Y xuống xe ở công viên Tân Hải.
Công viên Tân Hải được coi là công viên lớn nhất ở Thẩm thành, bao gồm rất nhiều công trình giải trí.
Cũng là công viên duy nhất ở Thẩm thành có sân trượt ván ngoài trời.
Vào công viên Bạch Y đi thẳng tới sân trượt ván.
Cô ngồi trên băng ghế dài ở rìa sân, nhìn những thiếu niên thiếu nữ tự do tự tại trượt ván trong sân, trong lòng cô rất hâm mộ.
Bất tri bất giác ngơ ngẩn đến lúc chân trời chuyển sang màu đen, Bạch Y vẫn chưa phát hiện ra trời đã nhá nhem tối.
Mãi đến lúc ba gửi tin nhắn tới, lúc này Bạch Y mới vội vàng đứng dậy, chuẩn bị đến tiệm sách mua sách tham khảo sau đó sẽ về nhà.
Cô vừa trả lời tin nhắn của ba, vừa bước nhanh ra khỏi sân trượt ván.
Đột nhiên, một cơn gió ập vào mặt, nhanh và mạnh.
Cùng lúc đó, cả người Bạch Y đụng trúng ngực của một người, mũi cô đập vào lồng ngực rắn chắc của đối phương.
Đau đến mức trong mắt cô lấp lánh ánh nước.
Người con trai vốn đang giẫm lên ván trượt lao nhanh lập tức nhảy xuống, chiếc ván trượt vẫn đang tiếp tục lao đi.
Cơ thể theo quán tính, cậu giữ chặt Bạch Y chạy tới hai bước mới miễn cưỡng dừng lại.
Bạch Y cũng vì vậy mà không thể không lảo đảo lùi về sau hai bước.
Cũng may tay đối phương đè sau lưng cô, nếu không cô sẽ trực tiếp ngã ngửa xuống đất.
Nhưng cũng chính vì như vậy, đã khiến hai người có một cái ôm ngắn ngủi.
Đập vào mắt là màu trắng.
Từ trên chiếc áo phông của cậu, Bạch Y ngửi thấy mùi hương rất nhẹ nhàng khoan khoái.
“Xin lỗi,” người con trai sau khi đứng lại ổn định mới buông cô ra, đồng thời lùi về sau một bước, cậu cúi đầu nhìn cô, hỏi cô bằng chất giọng trong trẻo: “Bạn không sao chứ?”
Bạch Y chịu đựng cái lỗ mũi đau điếng và đôi mắt trướng đau, lắc đầu.
Chu Vụ Tầm nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mắt.
Giữa mi tâm cô có một nốt ruồi mỹ nhân rất nhỏ rất nhạt, một đôi mắt nai trong veo sạch sẽ lấp lánh ánh nước, như thể giây tiếp theo nước mắt sẽ rơi xuống.
Cậu hỏi lại lần nữa cho chắc chắn: “Thật sự không sao?”
Bạch Y gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại, đáp lại: “Không sao.”
Nói xong, cô vội vã vòng qua người cậu.
Từ đầu đến cuối cô cũng không ngẩng đầu lên nhìn cậu, chỉ chú ý tới trên cổ tay trái cậu có đeo một sợi dây màu đỏ.
Lúc này Chu Vụ Tầm mới lững thững đi tới chỗ ván trượt.
Sau khi rời khỏi sân trượt, Bạch Y như bị ma xui quỷ khiến ngoảnh đầu lại nhìn về phía người con trai nọ.
Phía trước phải trượt xuống năm bậc thang.
Cậu thuần thục thực hiện một cú Ollie(1), trong lúc nhảy lên, chân cậu tựa như không rời khỏi ván trượt, cứ như người và ván trượt đã hòa làm một.
(1) Ollie: Động tác nhảy với ván trượt.
So với cậu, Bạch Y cơ bản không thực hiện được động tác cool ngầu lưu loát, hoàn mỹ như đang biểu diễn nghệ thuật thế kia.
Bạch Y tận mắt chứng kiến cậu vững vàng rơi xuống bậc thang, sau đó tiếp tục trượt về phía trước.
Không hiểu sao, Bạch Y lại hoàn toàn không nhấc nổi bước chân.
Cô đứng im tại chỗ, tầm mắt đuổi theo bóng dáng của cậu, nhìn cậu không ngừng xuất chiêu, lao từ trên xuống máng trượt, thành thạo giống như cá voi trắng rong chơi giữa đại dương.
Đẹp trai cool ngầu khỏi nói.
Cô giơ tay lên xoa xoa cái mũi vẫn còn ê ẩm, đột nhiên nghĩ tới cơn gió cậu mang tới lúc lao về phía cô.
——
Ngày 04 tháng 09 năm 2010.
Mình gặp được một thiếu niên phóng khoáng tùy hứng như gió.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)