Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một đám người trong vũ trụ xem hình ảnh này, cả hơi thở dường như cũng đông cứng lại, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tay Coai túm lấy chặt lấy góc áo, đôi mắt mở to, giống với rất nhiều người khác, cố gắng tìm kiếm hình bóng Hòa Ngọc giữa hai con cá lớn.
Thằng nhóc này đang tìm chết sao!!
Chắc chắn cậu đã bị ép thành bánh nhân thịt rồi!
Trên đạn mạc xuất hiện đủ các loại phỏng đoán.
Coai cũng tưởng như thế.
Không hiểu sao trong lòng anh ta cảm thấy có chút phức tạp, người của hành tinh rác có tư thế linh hoạt tới kinh người kia, người với dáng vẻ gầy yếu xinh đẹp, lại lanh trí điều khiển cả một con cá lớn, 2333 Hòa Ngọc...
Cứ thế mà chết sao?
Người của hành tinh rác không biết tên chính là người hành tinh rác, cho dù huy hoàng cũng chỉ trong chốc lát mà thôi.
Anh ta lắc đầu, chuẩn bị chuyển phòng phát sóng trực tiếp.
Từ từ, không đúng!
Nếu Hòa Ngọc đã chết thì đáng ra phòng phát sóng trực tiếp của cậu sẽ đen sì!!
Coai lại trợn mắt lần nữa, nhìn chằm chằm vào màn hình, tìm kiếm thân ảnh bé nhỏ của cậu giữa hai con cá lớn hung ác đang đánh nhau.
Anh ta thấy rồi!
Thân hình nhỏ bé, gầy yếu kia lại lần nữa xuất hiện trên đầu cá lớn, thân thể cậu linh hoạt vô cùng, khi cá lớn cáu kỉnh lao vào cắn, lúc bị đánh tới, thân thể cậu như người không xương, nhẹ nhàng trượt một phát xuống vây của cá lớn.
Nếu đang ở trên mặt đất cậu không có khả năng bảo toàn mạng mình giữa trận chiến đấu của hai con cá lớn.
Nhưng họ đang ở trong nước.
Nước có sức nâng, cậu có thể mượn sức nước để linh hoạt né tránh.
Lúc cá lớn cáu kỉnh cắn tới, thân thể Hòa Ngọc trượt xuống, biến mất ngay tại chỗ, còn lúc cá lớn nhảy lên, cậu giẫm dưới chân lấy đà, lộn mình như cá chép để về lại vị trí trên đầu cá lớn.
Giới hạn cao nhất của nhảy disco!
“Bịch bịch bịch!"
Trong trận chiến càng lúc càng tàn nhẫn giữa hai bên, cậu tránh né trong đó.
Lúc này, người xem thậm chí còn không xem cá lớn chiến đấu với nhau, cũng không nhìn đám người Vạn Nhân Trảm đang khổ sở ổn định cơ thể ở trên con thuyền dập dềnh theo sóng nước.
Bọn họ tìm Hòa Ngọc giữa những khe hở.
Bọn họ nhìn Hòa Ngọc mang cặp kính “như lớn lên trên cánh mũi cậu”, ánh mắt chăm chú né tránh, thân thể linh hoạt tới không tưởng, vô số người vào xem phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc, giống như cũng đang cùng cậu né tránh mạo hiểm đầy kích thích.
Trong hoàn cảnh như vậy nhưng gương mặt cậu chẳng có chút sợ hãi nào.
Giống như chỉ đang nhảy một cái trong trò chơi nhảy nhót chứ không phải mạo hiểm tìm đường sống giữa cuộc chém giết của hai con cá lớn.
Trên tay cậu thậm chí còn cầm một đám cá khô nhỏ được cậu buộc lại bằng len.
Lúc này, số người xem phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc lên tới con số đáng sợ, vô số người trong bọn họ đều chạy qua từ phòng phát sóng trực tiếp của đám người Vạn Nhân Trảm, trang bìa phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc nằm ở giữa cùng với phòng phát sóng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm, nằm song song tại vị trí trung tâm ở khu vực tuyển chọn!
Những người còn đang ở trong phòng phát sóng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm cũng đang xem người đàn ông này!
Đây là ai?
Nó lại lần nữa nhảy vọt lên, cái đuôi đập xuống, cái miệng to như bồn máu dùng hết sức cắn xuống, hàm răng bén nhọn lóe lên ánh sáng.
Cá lớn nhanh chóng tránh qua bên cạnh, nhưng vẫn bị con cá lớn cáu kỉnh kia cắn xuống.
Cơn đau khiến cá lớn theo bản năng cũng cắn con cá lớn cáu kỉnh kia, xé một miếng thịt từ trên người nó xuống.
Sau khi hai con cá lớn cắn nhau xong, buông nhau ra, dùng đuôi đập đối phương.
Còn miếng thịt kia bị ném vào trong nước.
Hòa Ngọc ném dây thắt lưng, câu miếng thịt kia lên.
Đạn mạc: Lúc này lại còn đi câu thịt cá.
Vệ Gia Quốc muốn phun cả ngụm máu luôn rồi.
Lúc Hòa Ngọc câu thịt cá lên thì bị cá lớn để ý tới.
Cá lớn: ?
Trong mắt nó lóe lên vẻ nghi hoặc, không rõ vì sao bỗng nhiên ở đây lại có con người.
Nhưng nó vẫn theo bản năng há to mồm, muốn nuốt Hòa Ngọc vào trong bụng.
Nguy hiểm!!
Coai che miệng lại, trái tim đang đập dường như cũng ngừng lại.
Nhưng Hòa Ngọc trước mặt lại chẳng loạn chút nào, cậu thong thả ném miếng thịt của cá lớn cáu kỉnh vào trong miệng cá lớn, cả người cậu lật một phát, vào khoảnh khắc hàm răng cá lớn chạm vào quần áo cậu, cả người cậu lại lần nữa xuất hiện trên đầu cá lớn.
Mạo hiểm! Kích thích!
Phù
Coai thở dài một hơi.
Nhưng anh ta mới vừa thở phào một cái, cá lớn cáu kỉnh lại lần nữa tiến hành tấn công
Hơi thở của Coai lại nghẹn lại lần nữa, chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình.
Lúc cá lớn nhận ra bản thân mới vừa ăn thịt đồng loại thì khối thịt kia đã vào trong dạ dày nó...
Giả thiết của vòng thi này, đó là cá lớn thích nhất là ăn thịt con người, không thích ăn thịt đồng loại.
Nhưng mà...
Cá lớn: Hương vị... hình như không tồi đó?
Cá lớn cáu kỉnh lại cắn xuống lần nữa, còn con cá lớn này đột ngột xoay người, cũng cắn cá lớn cáu kỉnh một cái.
Không giống như lúc nãy cắn rồi buông ra, lần này, cá lớn bắt đầu ăn cơm.
Hơn nữa càng ăn càng vui vẻ, đôi mắt càng lúc càng sáng, ăn từng miếng từng miếng một dọc theo cái vị trí bị cắn kia mà gặm xuống.
“Grừ -"
Đi chung với tiếng gào thét thê lương cuối cùng của cá lớn cáu kỉnh, thân thể chẳng còn chút sức lực nào, sắc đỏ trong đôi mắt nhạt dần rồi chậm rãi khép lại.
Hòa Ngọc cưỡi trên đầu cá lớn, thắng.
Lúc cá lớn cáu kỉnh ngã xuống, trên người nó rớt một ít đồ vật xuống.
Một tay Hòa Ngọc cầm theo sợi len buộc cá khô nhỏ, một tay dùng thắt lưng, vô cùng thuần thục vớt trang bị rớt ra về, cũng chẳng xem đó là gì mà trực tiếp bỏ vào trong “ba lô” thi đấu.
Ba lô chỉ có thể dùng để đựng trang bị, trước đó trong ba lô cậu chẳng có gì cả.
Con cá lớn kia cũng mặc kệ trang bị cái gì đó, nó đang gặm thịt trong sung sướng.
Hòa Ngọc đã mở cánh cửa thế giới mới cho nó, đối với nó, thịt của cá lớn đồng loại không chỉ ngon miệng mà còn đầy đủ năng lượng.
Vì thế, giờ phút này, hình ảnh mà khán giả nhìn thấy chính là.
Giữa màn ảnh, một con cá lớn đang gặm thịt một con cá lớn khác.
Một bên khác của cá lớn là chiếc thuyền bị hỏng, chính là đám người Vạn Nhân Trảm đang chật vật đứng trên cái thuyền hỏng.
Một mặt khác là một người gầy yếu, cậu dẫm trên người cá lớn, một tay cầm sợi len túm mấy con cá khô nhỏ, một tay vui vẻ dùng dây thắt lưng vớt ba món trang bị rơi ra về.
Khán giả:
Trong một khoảng thời gian dài, đạn mạc trống rỗng, rốt cuộc cũng có người đầu tiên lên tiếng
“Sợi len này chất lượng khá tốt đó. Sản xuất ở đâu đấy?”
Cùng lúc đó, hot search đầu tiên của Lam Tinh.
#Sản phẩm của Lam Tinh, tất nhiên là tốt nhất#
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







