Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rốt cuộc đã hiểu tại sao Hòa Ngọc lại dùng sợi len xâu đám cá khô kia lại với nhau.
Chính là vì để vào lúc đánh nhau vẫn còn có thể cầm mấy con cá khô nhỏ trong tay!!
Trịnh Khắc há miệng thở dốc, nói tiếp: “Thật sự nằm ngoài ý muốn.”
Không chỉ người Lam Tinh ngạc nhiên mà người xem của Liên Bang Vũ Trụ cũng rất ngạc nhiên.
Cá lớn còn đang gặm thịt con cá lớn đã chết kia, Hòa Ngọc vớt trang bị xong, cầm cá khô nhỏ của cậu trở lại trên đầu cá lớn.
Ở một bên khác, cuối cùng đoàn đội Vạn Nhân Trảm cũng đã sửa xong vỏ chiếc thuyền của bọn họ, ánh mắt đề phòng nhìn về hướng con cá lớn, hô hấp dồn dập, cả người trở nên căng thẳng, đề phòng chặt chẽ.
Giọng nói của Annie mang theo nghi ngờ: “Sao lại thế này? Cá lớn kia sao lại bắt đầu ăn thịt con cá lớn khác rồi?”
Cá lớn không ăn cá lớn, đây là giả thiết.
Thậm chí rất nhiều con cá lớn còn đi thành đoàn, con cá lớn vừa mới chết mất đầu này chính là tới báo thù.
Lúc bọn họ phát hiện ra cá lớn điên loạn liền rút lui, rồi lại có một con cá lớn khác xuất hiện, sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng bọn họ, thậm chí mỗi người đều đang tính toán chuẩn bị tản ra chạy thoát thân.
Cá lớn đánh nhau.
Cá lớn điên loạn kia thất bại, con cá lớn mới tới này bỏ qua bọn họ, vui vẻ gặm thịt cá lớn điên loạn.
Sự thay đổi quá đột ngột khiến bọn họ chẳng hiểu ra làm sao.
“Phụt!” Đường Kha phun một búng máu ra: “Mặc kệ, thuyền sửa xong rồi, bây giờ chúng ta nhanh chóng đi thôi. Cá lớn này sắp ăn no, chúng ta rời đi trước là được!”
“Vậy trang bị thì sao?” Annie hỏi.
Vạn Nhân Trảm hít một hơi thật sâu: “Chúng ta tới gần nó từ phía sau, nhân lúc nó đang ăn cơm đi kiếm trang bị.”
Đường Kha nói: “Như thế quá mạo hiểm, lỡ cá lớn nó...”
Vạn Nhân Trảm quay đầu lại nhìn anh ta, ánh mắt sắc bén lạnh lùng: “Trang bị vô cùng quan trọng, tuy rằng chúng ta không cần trang bị cũng có thể lên bờ, nhưng mục đích tới tham gia thi đấu không phải chính là vì trang bị sao? Vòng tuyển chọn chỉ là món khai vị, những trận thi đấu sau mới thật sự đáng sợ, bây giờ cậu không cần trang bị, sau này sẽ phải hối hận."
Đường Kha sửng sốt.
Vạn Nhân Trảm hừ lạnh một tiếng: “Hoặc là bây giờ cậu có thể tự rời đi."
Đây là tiết mục chém giết, làm gì có đồng đội thật sự chứ, đặc biệt là với Vạn Nhân Trảm – người đã là quán quân một lần, gã hợp tác với đồng đội đồng thời cũng đề phòng đồng đội.
Đường Kha không nói nữa, anh ta biết nếu anh ta lựa chọn rời đi, Vạn Nhân Trảm sẽ để mạng anh ta lại đây.
Đoàn người cẩn từng li từng tí điều khiển thuyền tới gần cá lớn.
Nếu bây giờ không bất chấp nguy hiểm mà tìm trang bị, chờ một lát nữa trang bị phiêu dạt trong biển khơi rộng lớn, hoặc là chìm xuống đáy biển thì bọn họ sẽ không tìm được nữa.
Vì trang bị, mạo hiểm có là gì chứ?
Đây vốn dĩ là một cuộc thi đấu nguy hiểm, Vạn Nhân Trảm cảm thấy quyết định của bản thân không hề có vấn đề gì.
Nhưng mà, đạn mạc trong phòng phát sóng trực tiếp của gã tĩnh lặng, người hâm mộ của gã cũng im lặng.
Đạn mạc: "..."
“Anh zai, đừng tìm, trang bị bị nhặt hết rồi.”
“Chẳng lẽ mấy người không thấy trên đầu cá lớn còn có một người đang ngồi sao?!”
“Người ta nhảy nhót như thế mà mấy người không thấy người ta đâu à?!"
Bọn người Vạn Nhân Trảm không nhìn thấy đạn mạc, cho nên bọn họ còn đang lại gần cá lớn.
“Bộp --"
Đuôi cá lớn nện lên mặt nước, đám người Vạn Nhân Trảm giơ tay ngăn cản nước bắn, một tay khác cầm vũ khí lên, cả người căng cứng, càng căng thẳng đề phòng.
Annie và Đường Kha đang tìm kiếm trang bị, nhưng liếc mắt nhìn qua, ngoại trừ máu đỏ và thịt nát thì không còn gì cả.
Vạn Nhân Trảm nhíu mày.
Đường Kha đột nhiên túm lấy tay gã.
Vạn Nhân Trảm sắp trở nên tức giận thì Đường Kha vội vàng giơ tay chỉ vào đầu con cá lớn, lắp bắp: “Kìa, kìa, chỗ đó... chỗ đó có người!"
Mọi người kinh ngạc, theo bản năng nhìn theo hướng ngón tay anh ta đang chỉ.
Cá lớn đã ăn no, Hòa Ngọc giơ tay, vỗ vỗ lên miệng vết thương nó, giọng nói khàn khàn lười biếng: “Được rồi, cá lớn, chúng ta tiếp tục đi thôi.”
Chỗ miệng vết thương bị đánh lên, cho dù thế nào cũng sẽ đau.
Cá lớn theo bản năng vung vẩy đuôi, cái đuôi đập xuống nước, đám người Vạn Nhân Trảm ở phía sau nó bị “công kích” đột ngột khiến thuyền bị lật ngược, tất cả đều rơi xuống nước, vô cùng chật vật.
Hòa Ngọc liếc mắt nhìn bọn họ một cái, đối diện ngắn ngủi với đám người còn đang ngơ ngác.
Sau đó, cậu bình tĩnh thu hồi tầm mắt, cưỡi cá lớn nghe lời. Cá lớn ăn no rồi, tâm trạng không tồi, cái đuôi đập đập lên mặt nước, lạch bà lạch bạch vui vẻ dẫn theo Hòa Ngọc rời đi.
Thân mình khổng lồ và con người bé nhỏ trên đầu nó chậm rãi biến mắt trong tầm mắt.
Vạn Nhân Trảm: “??”
Đám người Annie, Đường Kha:
Bọn họ còn đang ngâm mình trong nước, gương mặt thất thần, trên mặt đều viết:
[Người này là ai? Từ chỗ nào chui ra đấy??]
Ngay lập tức mọi người ở Lam Tinh cười thành tiếng, hot search hạng một lập tức đổi thành:
#Cậu bạn nhỏ, có phải có rất nhiều dấu chấm hỏi không?#
Đám người trong phòng phát sóng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm vô cùng im lặng.
Cuộc giao chiến ngắn ngủi với phòng phát sóng trực tiếp của 2333 Hòa Ngọc lúc nãy khiến bọn họ vô cùng khiếp sợ. Bọn họ giống với nhân vật chính của phòng phát sóng trực tiếp này, đều chưa lấy lại được tinh thần.
Xung kích quá lớn, cần thời gian để tiêu hóa.
Một lúc sau, có người cảm thán trong phòng phát sóng trực tiếp:
“Nói thật, 2333 Hòa Ngọc này cũng trâu bò quá rồi, để cá lớn ăn cá lớn còn bản thân thì đi nhặt trang bị!"
“Cậu ta coi như đã cướp được trang bị từ trên tay quán quân đúng không?”
“Hành động của cậu ta cợt nhả thế, cả quá trình nguy hiểm lúc nãy tôi chỉ lo căng thẳng, còn chưa xem rõ, chờ lát nữa tôi đi tua lại xem kỹ lại một lần.”
“Nói thật, lúc nãy khi 2333 đối diện với đám người Vạn Nhân Trảm đang ngơ ngác, tôi thấy... Lần va chạm này, Hòa Ngọc thắng."
Những nội dung này vừa xuất hiện, nhưng người khác trong phòng phát sóng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm lập tức bùng nổ.
“Ha ha, đoạt đồ từ tay Vạn Nhân Trảm? Sao không chém gió thêm chút nữa? Nói luôn là cậu ta có thể đánh thắng Vạn Nhân Trảm luôn đi?"
“Mau đến xem, năng lực chiến đấu 2 điểm, người từ hành tinh rác không biết tên, ha ha ha!”
“Cậu ta thật chẳng biết xấu hổ, hoàn toàn là nhặt được của hời đấy? Cá lớn bị cậu ta giết sao? Rõ ràng đám người Vạn Nhân Trảm đã đánh con cá lớn kia sắp chết rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







