Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chắc chắn cậu ta là bug! Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Khi nước biển xung quanh chuyển sang màu đỏ, một con cá lớn khác lại xuất hiện trong tầm mắt Hòa Ngọc.

Con cá lớn này rõ ràng khác hẳn với con cá lớn mà Hòa Ngọc đã quen thuộc, hốc mắt nó đỏ ngầu, đuôi cá vô cùng gắt gỏng phe phẩy trên mặt nước, mang cá đóng mở với tốc độ kinh người, thậm chí bởi vì nhiệt độ cao mà còn hơi bốc khói.

Nó đang rơi vào trạng thái điên loạn đáng sợ.

Cá lớn bên dưới Hòa Ngọc hơi khựng lại một chút, rất rõ ràng, nó đang kiêng kỵ.

Cá lớn này và cá lớn kia đều là boss nhỏ, là đồng loại, giữa chúng nó sẽ chém giết lẫn nhau vì cạnh tranh, nhưng chúng nó không phải là kẻ thù của nhau, cũng không cho đồng loại vào thực đơn của mình, không có thói quen vừa gặp đã đánh.

Hơn nữa, đối mặt với cá lớn đang ở trạng thái cáu kỉnh, con cá lớn mà Hòa Ngọc đang cưỡi trên đầu cũng không muốn lại gần lắm.

Không phải đồ ăn cũng chẳng phải kẻ thù, sao lại phải đánh chứ?

Chẳng có lý do gì cả.

Hòa Ngọc nhìn vào mắt con cá lớn kia, tầm mắt chuyển qua chỗ xa hơn, nhìn về thuyền nhỏ của đám người Vạn Nhân Trảm đang lùi dần ra xa kia.

Đây là lần đầu tiên Hòa Ngọc nhìn thấy “người hành tinh khác”.

Bọn họ có chút chênh lệch với người Lam Tinh, thậm chí trong bản thân bọn họ cũng đã có những khác biệt rất lớn.

Đây là quán quân kỳ trước – Vạn Nhân Trảm.

Từ ký ức của nguyên chủ và thông tin trên đạn mạc, cậu có thể nắm được một ít tin tức, gã là người của hành tinh chính, một mình chém giết tới cuối cùng, dành được ngôi quán quân, thành công ra khỏi Show sống còn đỉnh lưu.

Nhưng lần đó hình như là bởi vì xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn, cái danh xưng đỉnh lưu của Vạn Nhân Trảm này có nhiều nước (*), cho nên rất nhiều người phản đối gã. Vì thế lần này gã báo danh dự thi, muốn chứng minh bản thân lần nữa.

(*) Có nhiều nước: ở đây ý chỉ số liệu ảo, không đáng tin.

Tin tức cụ thể bị Liên Bang phong tỏa, Lam Tinh không thể tìm hiểu được.

Mặc kệ lần trước đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, gã có thể đi ra cũng nói lên được thực lực của gã không tầm thường.

Ngoại trừ Vạn Nhân Trảm còn có một người hấp dẫn sự chú ý của Hòa Ngọc.

Tóc trắng mắt trắng, cao xấp xỉ một mét rưỡi, rất dễ dàng nhận biết.

Người này có cánh tay bằng máy móc, chân máy móc, trên đầu đeo mũ giáp lộ mặt, ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ, nhưng dù tình hình thế nào người này cũng chẳng có chút biểu cảm nào, thậm chí có thể vô cùng thoải mái đứng trên mặt nước mà không cần mượn bất kỳ thứ gì khác giúp đỡ.

Đây là người của hành tinh Cơ Giới.

Khu hai của hành tinh chính hành tinh mà nơi tất cả người ở đó là người máy.

Dù sao Lam Tinh cũng chỉ mới được kết nối với Liên Bang Vũ Trụ, hơn nữa còn không được coi trọng, bị người khác xem thường, cho nên tin tức có thể nhận được cũng rất có hạn.

Nhưng hiểu biết cơ bản bọn họ vẫn có.

Liên Bang Vũ Trụ chia tinh vực làm bốn loại, loại nhất là hành tinh chính, tổng cộng có năm hành tinh, gọi là năm khu hành tinh chính, khu thứ nhất là hành tinh Chiến Đấu, khu thứ hai là hành tinh Cơ Giới, khu thứ ba là hành tinh Truyền Thừa, khu thứ tư là hành tinh Sinh Vật, khu thứ năm là hành tinh Vũ Khí.

Hành tinh chính có địa vị siêu nhiên, là chỗ mà tất cả mọi người đều ước mong được tới.

Cho dù có thể lập đại sứ quán ở hành tinh chính thôi cũng đã là vinh quang của cả hành tinh.

Loại thứ hai là hành tinh thông thường, số lượng rất nhiều, không tài giỏi như hành tinh chính nhưng cũng có thể học được rất nhiều thứ ở những hành tinh này, có cơ hội bước vào hành tinh chính, trở thành người mạnh đứng đầu.

Loại thứ ba là hành tinh hỗn loạn, tất cả sự đấu tranh, dơ bẩn, rối loạn, cơ hội đều xảy ra ở hành tinh hỗn loạn.

Loại cuối cùng chính là hành tinh rác, là chỗ thậm chí còn kém hơn cả hành tinh hỗn loạn, hầu như không ai dám tới, cũng không có cơ hội tới.

Bây giờ Lam Tinh muốn gia nhập Liên Bang Vũ Trụ, trở thành hành tinh thông thường.

Hòa Ngọc chậm rãi thu hồi tầm mắt.

So với Liên Bang, quả thật Lam Tinh quá yếu.

Trách không được nhiều người muốn tham gia Show sống còn đỉnh lưu như thế, đây là cơ hội, một nơi thí luyện, bọn họ có thể ở chỗ này có được tất cả các năng lượng mạnh mẽ!

Hòa Ngọc đánh giá đám người Vạn Nhân Trảm xong, nhưng đám người kia căn bản không nhìn thấy cậu!

“Đờ mờ, thế mà lại tới một con cá lớn nữa!” Vạn Nhân Trảm mắng một tiếng.

Sắc mặt những người khác cũng không tốt lắm.

Đánh không?

Năng lượng bọn họ gần như về không, căn bản không đánh thắng.

Chạy sao?

Không còn năng lượng bọn họ muốn chạy cũng không chạy được!

Vẻ mặt Annie như tro tàn.

Mọi người im lặng ngắn ngủi một lúc, trong lòng điên cuồng suy tính kế hoạch.

Lúc này đạn mạc trong phòng phát sóng trực tiếp đã đầy những lời nhục mạ Hòa Ngọc.

“Người của hành tinh rác này không đáng làm người!”

“Cậu ta muốn mượn cá lớn để giết chết đám người Vạn Nhân Trảm, âm mưu quá hiểm ác!”

“Chó má, năng lực chiến đấu chỉ có 2 nên chỉ có thể chơi trò khôn lỏi này, quá ghê tởm!”

“Đậu má tao mắng chết hành tinh rác này?!"

"Α."

Đạn mạc đột nhiên có sự thay đổi, Coai đang xem cũng mở to hai mắt mà nhìn.

Trên màn hình, Hòa Ngọc ném dây thắt lưng “quý báu” mà cậu đang điều khiển cá lớn ra ngoài, ném về phía cá lớn cáu kỉnh.

Một cái thắt lưng thì có thể làm gì được chứ?

Món đồ nhỏ như thế, ném qua cũng chẳng thể làm con cá lớn cáu kỉnh kia bị thương, cũng sẽ không phá được da nó.

Nhưng mà cậu ném vào mắt nó!

Hơn nữa, con mẹ nó còn thật sự ném trúng!

" “Grừ –” Đôi mắt của cá lớn cáu kỉnh chảy máu, gào rống một tiếng.

Trạng thái điên cuồng của nó bây giờ giống như hồi quang phản chiếu, nỏ mạnh hết đà, nó đề phòng nhìn chằm chằm con cá lớn vừa mới tới, đôi mắt mở rất lớn, trừng to lên, chẳng chớp mắt lấy một cái.

Nó cũng chẳng chú ý trên đầu con cá lớn này còn có một tên nhóc.

Càng không ngờ rằng tên nhóc này hành động đột ngột, hơn nữa chuẩn xác đánh trúng, kim loại bén nhọn xẹt qua tròng mắt nó.

Cá lớn cáu kỉnh không còn lý trí, đôi mắt bị thương, nó nhào qua chỗ của cá lớn.

Cá lớn:??

Nó không rõ, cũng chẳng hiểu.

Nhưng con cá lớn điên loạn kia cũng tấn công nó rồi, nó không thể nào không đáp trả lại được.

"Ào!"

"Bịch -"

Hai con cá lớn lao vào nhau, cá lớn đánh nhau gây nên sóng to gió lớn, trời đất quay cuồng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc