Hoa Mãn Mãn miệng lẩm bẩm lại quay trở lại.
Nàng ngồi xổm xuống do dự một chút.
Nam tử đã ở trạng thái nửa hôn mê.
Cuối cùng nàng cắn răng, còn nói gì nam nữ đại phòng nữa, cứu người quan trọng hơn.
Nàng vén cẩm bào của nam tử lên, một miếng ngọc bội màu trắng từ trong áo rơi xuống, Hoa Mãn Mãn chỉ liếc qua một cái, không có thời gian nhìn kỹ.
Vết thương của nam tử ở bụng vẫn đang rỉ máu.
Bây giờ quan trọng nhất là phải cầm máu trước.
Hoa Mãn Mãn thường xuyên đi dạo trên đường nên từng nhìn thấy tam thất đất ở gần đây, lúc học đại học nàng từng đọc một số sách chuyên khảo về thảo dược, nhớ rằng tam thất đất có thể cầm máu.
Nàng nhìn quanh, phát hiện ra bóng dáng của tam thất đất trong bụi cỏ.
Nàng vội vàng chạy tới hái một cây, dùng vạt váy lau sạch bụi đất trên lá, lại bê hai viên gạch xanh tới giã nát tam thất đất, cẩn thận đắp lên vết thương của nam tử.
Nam tử đau đớn nhíu mày.
“Xoẹt.”
Hoa Mãn Mãn xé một dải từ váy của mình, xót xa đến nghiến răng sau đó “hì hục” quấn bụng nam tử lại.
“Ngươi tuyệt đối đừng chết nhé, chết rồi cũng đừng tìm ta, oan có đầu nợ có chủ, ai làm ngươi bị thương thì đi tìm kẻ đó, nếu không chẳng phải ngươi chịu một đao vô ích sao.”
Miệng Hoa Mãn Mãn không ngừng lải nhải.
Tốn chín trâu hai hổ mới băng bó xong vết thương, Hoa Mãn Mãn lau mồ hôi trên trán: “Xong rồi, ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi.”
Lúc này từ xa có tiếng bước chân và tiếng người truyền đến: “Chủ tử, ngài ở đâu?”
Hoa Mãn Mãn như được đại xá: “Là người của ngươi tìm ngươi rồi đúng không? Tạm biệt, à không không không, vĩnh biệt nhé!”
Người này bị thương thành thế này, không phải kẻ xấu thì cũng là một rắc rối lớn, nàng xuất phát từ lương tâm mới đưa tay giúp đỡ, chớ rước họa vào thân.
Hoa Mãn Mãn xong việc rũ áo ra đi, giấu kín công danh, chạy nhanh hơn cả thỏ, chớp mắt đã không thấy tăm hơi.
Nàng vừa chạy miệng còn lẩm bẩm: “Ra cửa không xem hoàng lịch, đúng là xui xẻo, về lại bị nãi nãi mắng, còn phải kéo Hoa Tùng làm bia đỡ đạn.”
Nam tử nhắm mắt lại ngất lịm đi, miếng ngọc bội kia dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
“Đứng lại!” Phía sau vang lên một tiếng quát lớn.
“Mẹ ơi!”
Hoa Mãn Mãn giật mình nhảy dựng lên ba thước, quay đầu lại nhìn, Tiền lão thái thái đang chống nạnh nhìn nàng.
“Nãi... nãi nãi, người dọa người sẽ dọa chết người đấy.”
Hoa Mãn Mãn sắp khóc đến nơi, tim đập “thình thịch” như gõ trống.
Tiền lão thái thái tình cờ từ nhà hàng xóm về, thấy Hoa Mãn Mãn lén lút ở cửa.
“Không làm chuyện trái lương tâm, ngươi sợ cái gì?”
Tiền lão thái thái tóm lấy nàng, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt.
Khi nhìn thấy váy Hoa Mãn Mãn bị xé mất một mảng, trên người trên tay còn dính vết máu, bùn đất, Tiền lão thái thái biến sắc, trong mắt trào dâng sự tuyệt vọng, bà cảm thấy trời sập rồi.
Bà nắm chặt tay Hoa Mãn Mãn kéo vào nhà chính.
Cả người Tiền lão thái thái đều đang run rẩy.
“Mãn Mãn, mau nói cho nãi nãi biết, cái này... ai làm?”
“Hả?”
Hoa Mãn Mãn gãi đầu, vạt váy là tự mình xé mà.
“Cái đó, con làm.”
“Nói bậy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

