Hoa Mãn Mãn nghe nãi nãi lải nhải mấy ngày, chống cằm không nhịn được hỏi Tiền lão thái thái một câu: “Nãi nãi, người đã gom đủ tiền mua trạch viện lớn chưa?”
Nàng không cố ý vạch trần nãi nãi, nàng thực sự muốn biết.
Tiền lão thái thái sửng sốt một chút, theo bản năng sờ sờ túi tiền giấu trong vạt áo, lập tức tắt lửa.
Giống như bà thổi một bong bóng xà phòng tuyệt đẹp, bị Hoa Mãn Mãn chọc một cái vỡ tung, nước bắn đầy mặt.
Tiền lão thái thái thẹn quá hóa giận: “Cái con nha đầu chết tiệt này sao nói nhiều thế, không đủ tiền... không đủ thiền thì ta bán ngươi đi!”
Hoa Mãn Mãn rụt cổ, nàng chẳng phải là cũng muốn phơi nắng trong trạch viện lớn sao!
Tiền lão thái thái bị Hoa Mãn Mãn đánh một cái trở về hiện thực, lại bắt đầu nhìn ngang ngó dọc thấy Hoa Thụ không thuận mắt.
Hôm nay ánh nắng rực rỡ, gió nhẹ không hanh, bầu trời xanh thẳm điểm xuyết những đám mây trắng lững lờ.
Tiền lão thái thái lại đang lải nhải.
Hoa Mãn Mãn lén lút chuồn ra khỏi nhà đi dạo dọc theo chân tường thành.
Kiếp này nàng không có khuê mật hảo hữu.
Nàng cảm thấy bớt một chuyện không bằng bớt một chuyện, lòng người khó đoán, nói nhiều tất lỡ lời, tránh xa những người và việc không liên quan đến mình chính là tránh xa phiền não.
Bên cạnh con đường nhỏ dưới chân tường thành là một bãi đất trống bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm, còn chất đống gạch xanh thừa lại sau khi tu sửa tường thành.
Hoa Mãn Mãn ngâm nga khúc hát nhỏ, chợt nhìn thấy một con bướm màu nâu vàng có đốm đậu trên một bông hoa loa kèn màu hồng.
Nàng rón rén tiến lại gần.
Còn chưa kịp chạm vào cánh bướm, bất thình lình từ trong bụi cỏ thò ra một bàn tay to thon dài, trên tay dính đầy máu túm chặt lấy Hoa Mãn Mãn.
“A!”
Lúc này Hoa Mãn Mãn chỉ muốn biến thành con bướm kia, vỗ cánh bay cao.
Nhưng cất cánh thất bại, bàn tay kia như chiếc kìm sắt nắm chặt lấy vạt váy của nàng.
Nàng vuốt ngực cúi đầu nhìn xuống, trong bụi cỏ nằm một nam tử khoảng hai mươi tuổi, cẩm bào màu đen thêu hoa văn tinh xảo đã bị máu tươi thấm đẫm.
Một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, lông mày như đỉnh núi xa, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng trắng bệch không còn chút máu.
Hắn hơi híp mắt muốn nói gì đó nhưng không nói nên lời.
Trong đầu Hoa Mãn Mãn xẹt qua mấy ý nghĩ: [Bị kẻ thù giết? Vướng mắc tình cảm? Hay là bị diệt khẩu?]
Nàng ổn định lại tâm thần, run rẩy nói: “Đại, đại ca, ngươi bắt ta làm gì, đâu phải ta làm ngươi bị thương! Ngươi, ngươi mau buông tay! Không buông tay ta la lên sàm sỡ đấy!”
Nam tử nhấc mí mắt, vậy mà thực sự từ từ buông tay ra.
Hoa Mãn Mãn không còn bị trói buộc trực tiếp cất cánh tại chỗ.
Chạy được vài bước lại dừng lại, mặc kệ hắn, hắn có chết không?
Thấy chết không cứu thì lương tâm sẽ bất an.
Hơn nữa lớn lên đẹp mắt như vậy, chết rồi... thật đáng tiếc!
“Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, haiz, ai bảo ta gặp phải chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)