Tiền lão thái thái gầm lên, giọng nói cũng đang run rẩy.
“Ngươi mau nói là ai làm, ta đi xé xác hắn!”
Tạ thị nghe thấy động tĩnh liền từ gian thứ phía tây bước ra, khoảnh khắc nhìn thấy Hoa Mãn Mãn bà sững sờ tại chỗ, há miệng “Á” một tiếng, hai mắt trợn ngược ngã ngửa ra sau.
“Nương!”
Hoa Mãn Mãn giật mình vội vàng nhào tới ôm lấy Tạ thị, vừa bấm nhân trung vừa vuốt ngực, một hồi vật lộn Tạ thị mới từ từ tỉnh lại.
Tạ thị vừa mở mắt lại bắt đầu che mặt khóc lóc.
“Mãn Mãn của ta, sao con lại khổ thế này...”
Tiền lão thái thái thấy Tạ thị khóc cũng ngồi phịch xuống đất đấm ngực giậm chân.
“Tạo nghiệp mà! Cô nương trong sạch của nhà ta cứ thế mà bị hủy hoại rồi, là kẻ đáng chém ngàn đao nào, để lão thái bà bắt được hắn nhất định sẽ lột da hắn!”
Hoa Mãn Mãn: “?”
Đây là tưởng nàng bị người ta, chà... đạp rồi sao?
Cúi đầu nhìn xem.
Ờ... được rồi, đúng là đủ thê thảm, quả thực dễ khiến người ta hiểu lầm.
Cứ nhìn nãi nãi và nương khóc lóc “oa oa” hết đợt này đến đợt khác, không phải cũng thành phải rồi, sau này làm sao tìm được một nhà tử tế nữa?
Haiz, chuyện này là sao chứ, chỉ làm một việc tốt thôi mà sự trong sạch đã mất rồi!
Hoa Mãn Mãn giậm chân hét lớn một tiếng: “Đừng khóc nữa!”
Tiếng khóc của Tiền lão thái thái và Tạ thị im bặt, bốn con mắt đẫm lệ nhìn về phía nàng.
Hoa Mãn Mãn sờ mũi thở dài: “Nãi nãi, nương, không phải như hai người nghĩ đâu, vừa nãy con gặp một người, hắn bị thương, con chỉ có lòng tốt băng bó cho hắn một chút, liền, liền thành ra bộ dạng này.”
Tiền lão thái thái và Tạ thị bán tín bán nghi: “Con nói đều là thật?”
Hoa Mãn Mãn vô cùng chân thành gật đầu.
“Thật mà, con lừa hai người làm gì?”
Tạ thị lau nước mắt: “Vậy... là chúng ta nghĩ sai rồi?”
Hoa Mãn Mãn mở to đôi mắt vô tội bĩu môi: “Chứ còn gì nữa! Oan uổng cho con chết đi được.”
Hai mẹ con lúc này mới vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Tiền lão thái thái hồi máu liền “Vút” một cái nhảy dựng lên, hung hăng chọc vào trán Hoa Mãn Mãn mắng: “Cái con nha đầu chết tiệt này, dọa chết lão thái bà rồi! Ngươi nói xem ngươi một ngày không làm việc đàng hoàng, cứ chạy ra ngoài làm gì, từ hôm nay trở đi, không cho phép ngươi ra ngoài đi dạo nữa, ái chà chà, không thể để ta bớt lo một chút sao.”
Hoa Mãn Mãn biết nãi nãi nhất định phải chửi cho đã ghiền mới dừng lại, nàng tuân thủ chiến lược “địch” tiến ta lùi, quay đầu bỏ chạy.
“Con đi thay quần áo.”
Tiền lão thái thái trong nhà nhảy dựng lên.
“Ngươi chạy là xong chuyện à? Bộ quần áo này mới may cho ngươi đấy, cứ thế mà hỏng rồi, ái chà chà, tức chết ta rồi!”
Từ khi nhi tử thăng quan, Tiền lão thái thái cắn răng may quần áo mới cho mỗi người trong nhà, theo lời bà nói, ra ngoài không thể làm mất mặt, bây giờ đã là quan quyến rồi.
Hoa Mãn Mãn đóng cửa sương phòng coi như không nghe thấy.
Nãi nãi luôn như vậy, trong lòng lo lắng không thôi nhưng ngoài miệng lại là một cảnh tượng khác. Nàng lớn ngần này, sống vô lo vô nghĩ chẳng phải cũng là do nãi nãi chiều chuộng sao? Ngày nào cũng nghe tiếng chửi của nãi nãi trong lòng ngược lại thấy yên tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)