Tiền lão thái thái lắc đầu không muốn nhìn nhi tử thêm một cái nào, cầm đũa lên: “Mặc kệ hắn, nhân lúc trời chưa tối mau ăn cơm đi, còn tiết kiệm được chút tiền dầu đèn.”
Tạ thị và Hoa Mãn Mãn đành phải cầm đũa lên cúi đầu và cơm.
Tiền lão thái thái vừa gắp thức ăn cho Hoa Tùng, miệng vẫn còn chửi rủa.
“Cái đó...”
Hoa Thụ đột nhiên lên tiếng.
Cả nhà đều ngẩng đầu lên.
“Thượng quan nói... nói đã báo cáo lên trên, thăng chức cho ta làm Chính cửu phẩm... Đội chính.”
Giọng Hoa Thụ phiêu diêu lẩm bẩm nói.
Trong nhà im ắng đến mức kim rơi cũng nghe thấy.
Tiếng chửi của Tiền lão thái thái nghẹn lại trong cổ họng, chỉ há miệng mà không nói nên lời.
Tạ thị che miệng, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
“Lạch cạch.”
Hoa Mãn Mãn lỏng tay, một chiếc đũa rơi xuống đất.
Chính cửu phẩm?
Hoa Mãn Mãn ngây người, người cha gác cổng thành mười mấy năm của nàng vậy mà thực sự làm quan rồi?
Tạ thị vui mừng đến phát khóc, nước mắt lã chã rơi xuống.
Tiền lão thái thái giây trước còn đầy mặt ghét bỏ, lúc này cười như một đóa hoa, nếp nhăn trên mặt đều dồn lại một chỗ.
“Ôi chao nhi tử của ta, từ nhỏ lão nương đã thấy ngươi giỏi giang, sau này ta chính là quan quyến rồi! Ha ha ha...”
Hoa Mãn Mãn thầm nhủ trong lòng, vừa nãy là ai mắng cha là cục gỗ ấy nhỉ?
Nhưng mà, cửu phẩm tuy phẩm cấp hơi thấp, nhưng tốt xấu gì cũng coi như là mệnh quan triều đình.
Nhưng ánh mắt Hoa Thụ lại nóng bỏng nhìn thẳng vào nàng: “Mãn Mãn, đây đều là nhờ phúc của con, con chính là tiểu phúc tinh của nhà họ Hoa chúng ta!”
Lông mi Hoa Mãn Mãn khẽ chớp, nàng nhớ lại buổi chiều hôm đó, nàng đi dạo dưới chân tường thành.
Nhà Hoa Mãn Mãn cách tường thành gần, nàng thường xuyên ra bờ tường thành.
Chỗ nào trong khe tường mọc cỏ, một hàng có mấy viên gạch nàng đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Hôm đó ngón tay nàng lướt qua khe gạch thô ráp chợt thấy cảm giác không đúng, dừng lại nhìn kỹ.
Phát hiện khe gạch ở chỗ đó nứt xuống dưới có viên gạch xanh còn có vết nứt rộng bằng lá hẹ.
Trên bàn ăn Hoa Mãn Mãn đã nói với Hoa Thụ một câu.
Hoa Thụ vứt đũa chạy đi luôn, điều tra xác thực liền báo cáo ngay trong đêm, còn giám sát việc tu sửa tường thành tránh cho tường thành bị sập.
Tiền lão thái thái càng nhìn tôn nữ càng thấy thuận mắt, hai mắt phát sáng.
Hoa Mãn Mãn theo bản năng dùng tay che nửa khuôn mặt, ánh mắt này của nãi nãi nàng không thích ứng nổi.
Mắt Hoa Mãn Mãn sáng lên!
Đúng vậy, cha thăng quan rồi.
Cho dù là quan tép riu cửu phẩm mạt lưu thì đó cũng là sự vượt cấp giai tầng.
Vậy sau này nhà chồng cũng nâng lên một bậc, cách cuộc sống lý tưởng lại gần thêm một bước.
Từ khi Hoa Thụ thăng quan, Tiền lão thái thái bắt đầu cảm thấy cái sân nhỏ chật hẹp này đã không còn xứng với bà nữa.
“Bây giờ nhà ta chính là gia đình quan lại, cái trạch viện này quá nhỏ rồi, ta không gánh nổi cái sự mất mặt đó đâu!”
“À đúng rồi, còn phải thuê hai người hầu để sai bảo, đâu thể để lão phu nhân ta đây ngày nào cũng xách giỏ đi mua thức ăn được?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)