Từ khoảnh khắc chui ra khỏi bụng Tạ thị, nàng đã nghĩ: [Kiếp này thà sống lay lắt cũng không bao giờ để chết vì mệt nữa.]
Cho nên thêu hoa ư?
Không thêu được một chút nào.
Vừa hại mắt vừa tốn sức, há lại là việc mà con cá muối như nàng nên làm?
Bên tai vẫn đang văng vẳng tiếng nãi nãi, Hoa Mãn Mãn suy tính nãi nãi đang hăng máu, chắc phải chửi nàng thêm một tràng dài nữa.
Liếc mắt thấy đệ đệ sáu tuổi Hoa Tùng đang cầm một cành cây, ngồi xổm bên chân nàng vẽ bậy bạ, nàng liền lén đá nó một cái.
Hoa Tùng ngẩng đầu trừng đôi mắt to ngây thơ nhìn tỷ tỷ.
Hoa Mãn Mãn bĩu môi về phía Tiền lão thái thái.
Hoa Tùng hiểu ý lập tức nhào tới ôm lấy chân Tiền lão thái thái: “Nãi nãi, nãi nãi, con đói rồi.”
“Ôi chao, cháu ngoan của nãi nãi”. Tiền lão thái thái lập tức đổi sắc mặt, cười đến là vô giá: “Đi, nãi nãi lấy đồ ăn ngon cho con.”
Trước khi đi còn không quên lườm Hoa Mãn Mãn một cái: “Hừ, chỉ biết lười biếng.”
Nàng thường nhớ đến những nữ chính trong tiểu thuyết xuyên không, nào là chế tạo thủy tinh, làm đường nhựa, lội ngược dòng thành người giàu nhất giới kinh doanh, bước lên đỉnh cao quyền lực.
Lúc đọc thì thấy rất hả dạ.
Nhưng đến lượt mình thì sao?
Nàng lắc đầu.
Kiếp trước nàng liều mạng thức đêm, rồi sao nữa?
Nàng tự giễu cười cười.
Thời đại này nữ tử không tài chính là đức, vừa hay nàng cầu còn không được.
Hoa Mãn Mãn cuộn người lại, tìm một tư thế thoải mái hơn.
Hơn nữa cha nàng Hoa Thụ gác cổng thành hơn mười lăm năm, đến giờ vẫn chỉ là một Đội phó không phẩm, ngay cả quan cũng chẳng phải.
Cha nàng có tính tình ngay thẳng, nhất quyết không học được cách ngửa tay đòi thương khách một đồng nào, chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi đó để sống qua ngày.
Với bối cảnh gia đình, địa vị xã hội này?
Nàng có thể làm nên sóng gió gì?
Nằm thôi!
Dù sao nàng cũng đã quyết định rồi, kiếp này nhất định phải buông tha cho bản thân, làm một cô nương đơn giản vui vẻ, sau đó tìm một nhà chồng ưng ý sống thật tốt.
Buổi tối, Tạ thị làm xong bữa cơm đơn giản chỉ đợi Hoa Thụ tan ca về nhà.
Tháng ba xuân ý đang nồng, ban ngày dài hơn ban đêm một chút.
Nhưng hôm nay mặt trời sắp lặn rồi Hoa Thụ vẫn chưa về đến nhà.
Tạ thị ngồi trong nhà không yên, mở cửa viện ra cổng lớn đón.
Tiền lão thái thái thấy vậy lại bắt đầu cằn nhằn: “Lão nương sao lại sinh ra cái cục gỗ này, không biết linh hoạt một chút nào, chỉ biết cắm đầu làm việc, mũ quan có thể tự rơi trúng đầu sao?”
Hoa Mãn Mãn thầm oán, nãi nãi ngày nào cũng phát đi phát lại, cũng không thấy mệt.
“Tướng công, chàng về rồi à?”
Nghe thấy Tạ thị nói chuyện Hoa Mãn Mãn từ trong nhà bước ra.
Lại thấy cha nàng thần trí hoảng hốt, thân hình cao lớn như đang mộng du, từ trong ánh tà dương, chân nam đá chân chiêu trôi vào.
Tạ thị và Hoa Mãn Mãn nhìn nhau.
“Tướng công, chàng sao vậy?”
“Cha, cha không sao chứ?”
Tiền lão thái thái vừa thấy giọng lại cao lên.
“Nhìn cái bộ dạng chết trôi này xem, có phải làm hỏng việc nên bị thượng quan mắng rồi không? Ta đã bảo ngươi làm được cái tích sự gì cơ chứ?”
Hoa Thụ không lên tiếng, vào nhà “bịch” một tiếng ngồi xuống ghế, trên khuôn mặt vuông vức màu lúa mì là một mảnh mờ mịt, đôi môi hơi run rẩy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)