Trời ngày càng nắng to, cho dù là ở đình nghỉ mát cũng hơi nóng bức. Minh Trăn nhẹ nhàng phe phẩy cây quạt nhỏ, Minh Oái đi lâu thế rồi nhưng cũng chưa trở lại, nàng cũng nghĩ có phải là tỷ tỷ đã lạc đường rồi hay không?
Nhóm cung nhân lại mang điểm tâm lại đây, có chuyện mới xảy ra ban nãy kia, Đường Tố Hinh cũng không dễ dàng phân chia không đều thế nữa, để cho cung nhân đặt trên bàn thạch, ai thích thì đến lấy.
Thục Tĩnh chống cằm: “Thì ra là như thế.”
Mỹ nhân thô t.ục tầm thường, suốt ngày đều thấy chán ngán nhưng Minh Trăn lại không dính bụi trần như vậy, để cho người ta trăm nghe không bằng một thấy, Thục Tĩnh không tin Kỳ Sùng sẽ từ bỏ người thế này, chắc là ngại thân phận để chưa đón về nhà mình thôi.
Lại qua thêm hai khắc nữa, Minh Oái mới vòng trở về, nàng ấy nhìn vào trong đình, kinh ngạc nói: “Thì ra nhiều người như thế.”
Vũ Văn Uyển cười cười: “Hôm nay là sinh thật của thái phi, chúng ta đều đến giúp vui thôi, mượn không khí vui mừng của thái phi nương nương.”
Minh Oái lấy quạt che kín miệng, nở nụ cười: “Thật không? Ta còn nghĩ một đám này đều đến vì muốn gặp bệ hạ.”
Một khoảng im lặng.
Sau đó Vũ Văn Uyển lại cười nói: “Lục tiểu thư, ngươi đừng nói hưu nói vượn, ta cần phải đến xắn xé như ngươi nói sao. Chúng ta đến là để chúc thọ của thái phi nương nương mà, sao lại đến vì biểu ca được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
