Hai tháng gần đây, ngựa của Minh Trăn và Minh Oái đã cao lên không ít, hai người thường hay cưỡi ngựa ra ngoài dạo chơi tiết thanh minh, hai tỷ muội cùng tiến cùng vào, cho nên phu nhân An Quốc công La thị cũng đành cam chịu đối với đôi tỷ muội tốt này.
Minh Trăn vẫn chưa chính thức đưa ra ngoài cho mọi người xem, vừa khéo ngày sinh nhật của hoàng quý phi Thận Đức này, tổ chức yến hội long trọng, La thị muốn đưa Minh Trăn đi cùng.
Thất tiểu thư Minh Phương ở trước mặt La thị bóng quá nói qua mấy lần, nói nàng ta cũng muốn đến xem thử, kết quả bị La thị từ chối, cũng từ chối không chút lưu tình nào: “Ngươi đã đính hôn rồi, sao có thể đến xem náo nhiệt chứ? Đưa muội muội ngươi đi là muốn tìm cho con bé một đoạn nhân duyên tốt.”
Hơn nữa cũng là lời nói thật, bình thường Minh Phương không được trang nhã, hiểu biết như Minh Trăn, nếu mang ra ngoài đến nơi cao quý, La thị cũng sợ Minh Phương lỗ mã.ng làm mất mặt nhà họ Minh.
Trước kia Minh Oái và công chúa Ninh Đức, quận chúa Gia Hàn trở mặt nhưng Minh Phương vẫn không biết rõ, thấy đùi to là vội vàng ôm lấy, trước kia thân cận với Gia Hàn như thế, hoàn toàn không để ý đến mặt mũi của tỷ mình, La thị cũng có vài phần thất vọng với nàng ta.
Minh Phúc liếc xéo nàng ấy một cái: “Ta mơ mộng hảo huyền, có bản lĩnh ngươi đến trước mặt Minh Oái nói đi?”
Minh Oái cũng không biết chuyện này, trước khi tiến cung, nàng ấy và Minh Trăn vẫn đang ngồi tính thử xem ai sẽ đến cung ngày hôm nay.
Thật ra người bên ngoài không quá quan trọng, quan trọng là, mấy tháng rồi Minh Oái chưa gặp thế tử Khang vương, nàng ấy cũng nhơ nhớ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)