Lý Phúc nhìn phu nhân An Quốc công nói: “Không lạ, không lạ, nhiều năm không thấy phu nhân rồi, phu nhân vẫn giống y như trước, không chút thay đổi nào.”
Minh Oái thấy Minh Trăn say, tuy không rõ vì sao Lý Phúc lại nói chuyện với Minh Trăn nhưng Lý Phúc là người bên cạnh hoàng đế, không thể nói rõ có phải là người tốt không.
Nàng ấy nhẹ nhàng nhéo nhéo tay Minh Trăn: “A Trăn, muội tỉnh lại, đừng say.”
Minh Trăn gật gật đầu, miễn cưỡng nâng mắt nhìn lên, nhìn về phía Lý Phúc: “Lý công công, lấy cho ta canh giải rượu đến đây đi, có thể ta say rồi.”
Minh Oái: “Này…”
Người có thể sai Lý Phúc hầu hạ, chỉ có mỗi hoàng đế. Y cũng gần như chỉ nghe mỗi một người là hoàng đế, tuy thân phận của Lý Phúc là nô tài nhưng là nô tài của hoàng đế, ai dám sai y chứ?
La thị lo lắng Lý Phúc sẽ tức giận, nhanh chóng nói: “Lý công công, tiểu nữ này nói sai, ngài đại nhân đừng trách con bé, vạn lần đừng để ý đến đứa nhỏ mê sảng này.”
Lý Phúc nói: “Không sao, không sao, chúng ta vốn dĩ phải hầu hạ cô nương, nếu cô nương say hay là đến ngồi trong điện Thừa Nguyên đi, chờ tỉnh rượu rồi về.”
Điện Thừa Nguyên là nơi ở của hoàng đế, La thị và Minh Oái đều biết rõ. Đang yên lành, mang người đến trước mặt hoàng đế làm gì? Chẳng lẽ hỏi tội sao?
Lý Phúc ở đâu, ánh mắt mọi người đều ở đấy, ngay cả hoàng thái phi cũng nhìn xem chỗ đấy đang xảy ra chuyện gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

