Sau khi hai người chịu phạt xong thì lại tụ lại một chỗ với nhau, Minh Oái mang theo Minh Trăn đi về phía trước nói: “Hai tháng nữa là sinh nhật của hoàng thái phi Thận Đức, thân phận bà ấy cao quý, năm rồi trong cung làm rất lớn, năm nay hoàng đế mới qua đời không bao lâu, nhưng mà thân phận bà ấy cao quý, Lục hoàng tử cũng mù quáng tin vào bệ hạ, có thể sẽ phải lo liệu.”
Triều thần đều rất rõ ràng, Kỳ Sùng có hiềm khích với tiên đế, sau khi tiên đế qua đời, dựa theo lệ thường là sang năm mới mới bắt đầu thay đổi niên hiệu nhưng năm nay Kỳ Sùng đã thay đổi luôn thành Long Vũ.
Minh Trăn gật gật đầu.
Minh Oái vẫn nhớ kỹ: “Ta tưởng Kỳ Đình và Kỳ Thưởng thân với bệ hạ như nhau nhưng lúc bệ hạ thượng vị lại rất trọng dụng Kỳ Đình, ta lo lúc đó huynh đệ bọn họ sẽ có hiềm khích.”
Minh Oái nghĩ nghĩ, lại nhìn Minh Trăn nói: “Dù sao cũng là huynh đệ ruột thịt, nói không chừng cũng là kiêng kị, lòng nghi ngờ người làm hoàng đế đều nặng một chút, sao có thể không kiêng kỵ huynh đệ mình chứ, cũng may Kỳ Đình với hắn cũng coi là huyết thống xa xa nên cũng đỡ lo.”
Sau khi Minh Trăn trở về, Quý Bách sư bá lại tiếp tục đến châm cứu cho nàng, châm cứu là phải làm vài ngày liên tục, ngay từ đầu Minh Trăn nhìn thấy sợ hãi, sau này dần dần cũng thành quen.
Đợi đến lúc được ba tháng, thời tiết hoàn toàn đã ấm hẳn lên, thân thể Minh Trăn cũng không còn gầy yếu như trước nữa, tuy so với người bình thường vẫn kém hơn một chút nhưng ít nhất cũng sẽ không tùy tiện hôn mê nữa, cũng không nguy hiểm đến tính mạng như trước đây nữa.
Quý Bách thu dọn châm xong đứng lên, nhìn Minh Trăn nói: “Cũng dần dần nóng lên rồi đấy, sẽ vào hè ngay thôi, thân thể con đã điều dưỡng tốt hơn nhiều rồi, sư bá cũng nên rời kinh thành rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)