Lý Phúc bị Kỳ Sùng ném lại trên đường, đại khái chắc là vẫn còn trên đường chạy đến kinh thành. Nhưng những cung nhân khác trong cung vẫn có thể dùng, chỉ là ngu hơn Lý Phúc một chút.
Hai nhà hoàn của Minh Trăn lại chẳng ở đây, tất cả đều ở phủ An Quốc công, bây giờ rất nhiều chuyện chỉ có thể để Kỳ Sùng tự thân vận động.
Thuốc trị thương ở trong điện, Kỳ Sùng để cho cung nhân vào tìm giúp, cung nhân nhanh chóng đưa thuốc mỡ đến, thuốc đều được tiến cống nên rất trân quý, vết sẹo đều hết rất nhanh, vết thương nhỏ thì sau một đêm đã có thể khỏi hẳn.
Minh Trăn nằm trên long sàng, từng lớp màn màu vàng rũ xuống, bên trong mông lung, mờ mờ.
Vốn dĩ điện Thừa Nguyên rất quạnh quẽ, mấy ngày gần đây đều là mùi thơm rất mát lạnh nhưng khi Minh Trăn đến đây thì đều là mùi hương rất ấm áp, trong màn đều là hơi thở của nàng.
Ánh sáng của dạ minh châu mờ mờ ảo ảo, vốn dĩ da Minh Trăn rất trắng, ánh trắng thuần càng giống như một tầng sương mờ ảo.
Nàng vô cùng mềm mại, yêu kiều, nhẹ nhàng nhéo nhẹ một chút, chạm vào mát mát mềm mềm, giống như có thể véo ra nước vậy.
Chỗ bị thương bị ma sát đỏ lên, chỗ này càng mềm mại hơn, Kỳ Sùng chấm chút xíu thuốc, Minh Trăn co rúm lại một chút, nước mắt chốc chốc lại rơi xuống: “Đau…”
Kỳ Sùng nói: “Thuốc hơi đau, nhịn một chút nhé.”
Cánh môi nàng khẽ mấp máy, cho dù cạn kiệt sức lực cũng phải chịu đựng, bởi vì cảm nhận cơn đau quá mức rõ ràng nên nước mắt nàng mới liên tục đua nhau rơi xuống, hốc mắt cũng ửng đỏ, khóc như lê hoa đái vũ, lông mi cũng ướt nhẹp, sau khi thoa thuốc một lúc lâu, càng giống như bị lửa đốt cháy vô cùng đau rát, rất đau đớn.
Kỳ Sùng tỉ mỉ bôi thuốc lên cho nàng, cũng không trêu chọc những nơi khác, chờ sau khi thoa thuốc xong, nhìn thấy nàng vẫn còn đang khóc, bởi vì không thể dùng tay lau đi, má nàng được nước mắt rửa sạch đến trong suốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

