Minh Trăn và Minh Oái đi chơi đến tối mới về, bởi vì Minh Oái nghiêm túc chỉ dạy, còn Minh Trăn cũng nghe lời, vì có người để ý nên cũng dám cưỡi ngựa chạy mấy vòng.
Ngựa nhỏ của Minh Oái chính là một con màu đỏ đậm, của Minh Trăn chính là một con ngựa trắng nhỏ, hai người chơi mệt rồi, cả người Minh Trăn cũng đầy mồ hôi, sắc mặt ửng đỏ.
Minh Oái ngoắc người lại đây, cầm khăn tay lau mồ hôi trên trán Minh Trăn: “Thân thể tốt lên nhiều rồi đấy, quả nhiên Quý tiên sinh kia là thần y.”
Minh Trăn mím môi cười.
Minh Oái nói: “Chúng ta lén trở về đi, đừng nói cho nương ta biết, để cho bà ấy biết lại quở trách chúng ta đấy.”
Sau khi hai người cưỡi ngựa đi vào thì đúng lúc Minh Phương đi ngang qua, nàng ta thấy Minh Oái và Minh Trăn thì khó chịu muốn ch3t nên để cho nha hoàn chạy đi cáo trạng với La thị.
Minh Trăn cũng không thèm để ý đến Minh Phương, lúc cưỡi ngựa qua cửa nguyệt môn, hai người cùng nhau leo khỏi ngựa rồi cùng nhau dắt ngựa đi.
Hôm nay Minh Oái chơi rất vui: “Tối hôm nay muội đến chỗ ta ngủ đi, khó lắm chúng ta mới gặp được nhau.”
Chờ sau khi hoàng đế qua đời tròn năm, cũng là lúc Minh Oái xuất giá, một khi xuất giá đến phủ Khang vương, hai người sẽ không thể ra ngoài chơi với nhau như thế này nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

