Quý Bách cảm thấy bản thân mình chắc chắn là quá khinh suất rồi, vì thế mới để cho Minh Trăn đi trước mình ván.
Sau khi kết thúc hai ván, tiểu cô nương lại thắng.
Quý Bách nói: “Phụ thân con nói từ nhỏ con được nuôi dưỡng ở nông thôn, không học hành gì hết, con có chơi cờ với ai rồi hả?”
Quý Bách nói: “Đã đọc sách gì rồi?”
Minh Trăn xem qua thật sự rất nhiều, chính nàng cũng không thể nhớ rõ, Quý Bách thuận miệng hỏi vài câu trong tứ kinh ngũ thư, phát hiện ra tiểu cô nương trả lời rất lưu loát.
Có thể đọc sách, tập viết, mà còn chơi cờ, cũng không phải người không biết gì hết. Quý Bách cũng thấy rất vui mừng, con gái vẫn nên đọc nhiều sách một chút, biết chút chữ cũng rất tốt.
Ông vui mừng nói: “Vốn dĩ còn rất lo lắng nương con khoá linh mạch của con lại khiến con trở nên rất ngốc, bây giờ xem ra cũng không ngốc lắm.”
Biết được những chuyện năm đó mà Khương Lan đã trải qua, Quý Bách cũng có thể phần nào hiểu được chuyện bà ấy làm.
Ông biết rõ tính tình của sư muội như thế nào, chịu đựng hận ý đối với Thành vương hạ sinh đứa nhỏ, là nàng ấy đã hết lòng quan tâm, giúp đỡ rồi.
Mọi người của Ngu gia rất thông minh, về phương diện tâm trí cũng có tật xấu, bởi vì thông minh nên mới hoàn toàn phát điên. Nghe nói tổ tiên Ngu gia thích lấy người trong gia tộc nên con cháu đời sau đều có hơi không bình thường, ví dụ như Thành vương, giống như đoạn thời gian trước Quý Bách có trị liệu cho tiểu hoàng tử Ngu Du.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)