To gan, dám bước đi trên mũi đao mới có thể thu được lợi ích lớn nhất. Nhát gan thì đừng mong có ích lợi gì, Quảng Thiện chân nhân cũng rất rõ, bản thân đã nhận lấy bạc của hoàng hậu, trước hết phải qua được một ải này của Kỳ Sùng.
Kỳ Sùng thật sự tàn nhẫn giống hệt như lời đồn, nếu không thể chữa trị khỏi, hắn sẽ chém đầu người đấy.
Kỳ Sùng thấy hắn ta lại do dự, sắc mặt lập tức thay đổi, ánh mắt dừng hẳn trên người hắn ta.
Bị ánh mắt cao quý của người phía trên nhìn qua, Quảng Thiện chân nhân cảm thấy người mình giống như vừa bị lột mất một tầng da. Yết hầu hắn ta khô lại, suy nghĩ dần trở nên trống rỗng: “Bần đạo… bần đạo muốn thử một lần, giúp đỡ sủng cơ của thái tử.”
…
Hai ngày nay trong cung đều là mùi khói thuốc cháy xém, Minh Trăn đã sớm không thoải mái, mặc dù tính tình nàng rất tốt nhưng khi đã hung dữ lên thì bọn người Lý Phúc cũng không thể dỗ dành được.
Sáng sớm thì từ chối ăn sáng, nói mùi khói thuốc này làm cho nàng đau đầu, ăn không vào.
Minh Trăn đẩy cái thìa bạc: “Ta không muốn ăn.”
Đứa con của gia đình bình thường, nếu không muốn ăn cơm thì cứ bỏ đói mấy ngày sẽ ngoan ngoãn mà ăn ngay. Chủ yếu là, người ngoài dám bỏ đói nàng, Kỳ Sùng sẽ lôi đi chém đầu ngay.
Lý Phúc biết phận mình vô cùng gian nan: “Cô nương muốn ăn món gì? Để nô tài phân phó người đi làm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


