Sắp đến Tết, mấy ngày trước trong cung liên tục đổ máu, mấy ngày nay thì tốt hơn một chút, xung quanh chỗ nào cũng có hơi thở náo nhiệt.
Mấy ngày nay quan viên đều được nghỉ vài ngày.
Minh Trăn nói: “Đây không phải thuốc, ta không uống.”
Lý Phúc để cho Thiên Cầm đi đến cho nàng uống: “Đây là nước bùa chú, thái tử điện hạ mời cao nhân đến, đốt bùa chú này thành tro rồi cho ngài uống, có pháp thuật chống đỡ, cô nương mới nhanh khỏe lên được.”
Minh Trăn cũng không tin thứ phép thuật gì đấy, thuốc có thể trị cho người nhưng thứ phép thuật không thể nhìn thấy, cũng không sờ được, nàng không tin nó có thể chữa bệnh đâu.
Nhưng mà trong cung quả thật có rất nhiều hòa thượng, đạo sĩ, một đám đều đến để trừ tà, nói là đuổi tai họa, để bệnh của Minh Trăn tốt hơn một chút.
Những người mặc áo choàng kỳ quái này, trong tay cũng cầm thứ gì kỳ quái, trên mặt cũng vô cùng nghiêm túc, đi khắp nơi để dán cái bùa kia lên.
Lý Phúc cũng có hiểu một chút, mấy năm trước Kỳ Sùng cũng không tin mấy chuyện này, cho đến hôm nay, Kỳ Sùng cũng chưa tin hẳn. Nhưng Minh Trăn uống thuốc và châm cứu đều không thấy hiệu quả, thái y cũng vô phương cứu chữa rồi, cũng chỉ có thể hy vọng vào mấy vị hòa thượng đạo sĩ này có thể chữa khỏi thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


