Một lúc sau, Minh Trăn bước ra ngoài, nàng ngâm đủ rồi, không muốn ngâm tiếp nữa vì thế nàng đi đến trước mặt Kỳ Sùng, cũng không thèm lau đi nước trên người mình, mà cứ để ẩm ướt như thế chui vào trong ng.ực hắn.
Kỳ Sùng nắm lấy cằm của nàng: “Trên người đều là nước, Cô cũng không có y phục đâu.”
Cánh tay Minh Trăn ôm lấy bờ vai của hắn: “A Trăn muốn ngồi trong lòng của điện hạ.”
Kỳ Sùng cầm lấy tay nàng: “Đừng nhúc nhích.”
Trên người ướt thế này cũng không tốt, không tốt cho cơ thể lắm.
Chờ sau khi lau khô và thay y phục xong, Thiên Cầm mới lại mang thêm một chén thuốc đến.
Lần này Minh Trăn không thể không ngoan ngoãn uống hết đi. Tuy Quảng Thiện chân nhân và những người khác không bị đuổi đi nhưng cũng không thấy xuất hiện nữa.
Những người rời đi đều cảm thấy may mắn, dùng đầu để kiếm tiền, đương nhiên trong lòng sợ hãi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)