Thật ra bản thân Minh Trăn cũng không biết mình đã hôn mê hai ngày hai đêm rồi, lúc nàng tỉnh lại vừa khéo là sáng sớm, ánh sáng của ngày đông ấm áp chiếu rọi vào cửa sổ tiến vào phòng, hoa mai còn đang cắm trong bình gốm, làm phòng ngủ thêm vài phần tao nhã và hoa lệ.
Hơi thở ấm áp phả vào bên cổ nàng, Minh Trăn quay đầu lại đã nhìn thấy điện hạ đang ngủ bên cạnh mình.
Lúc này phía dưới mắt của điện hạ có phần xanh xao, chắc là vẫn luôn không ngủ chỉ vừa mới chợp mắt lại. Tóc đen của hai người quấn vào nhau, kết tóc phu thê, ân ái mà không nghi ngờ gì, đáng tiếc hai người còn chưa kết tóc, còn chưa thành phu thê.
Ngày thường điện hạ rất đẹp, ngoại hình cao quý, mũi cao môi mỏng, tuy hơi lạnh lùng nhưng mặt mũi lại đẹp vô cùng, đường ngũ quan sắc sảo, dáng vẻ ban ngày tốt vô cùng.
Không phải vì hắn là Tần vương, hoặc là thái tử, hoặc tương lai có là hoàng đế đi nữa, nhưng tình cảm của nàng đều không thay đổi, lúc còn chưa hiểu được thích là cái gì, đã muốn thích người nam nhân cường đại này.
Kỳ Sùng cầm lấy ngón tay Minh Trăn: “Tỉnh rồi?”
Minh Trăn “Ừm” một tiếng, sau đó lại sáp vào ng.ực Kỳ Sùng, ngửa đầu nhìn hắn: “A Trăn rất thích điện hạ.”
Kỳ Sùng nhéo nhéo chóp mũi nàng: “Nếu thích Cô thì hãy chăm sóc thân thể thật tốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
