Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Minh Trăn lại cảm thấy cả người đều ê ẩm, Kỳ Sùng cũng không còn bên cạnh nữa, nàng cũng xoay người chui ra khỏi chăn.
Thiên Cầm đi đến bên cạnh: “Cô nương tỉnh sao?”
Minh Trăn “Ừm” một tiếng.
Thiên Cầm nói: “Cô nương ăn chút gì đi, hôm nay thần sắc ngài nhìn có vẻ không tệ.”
Minh Trăn đưa tay sờ sờ mặt mình, thần sắc không tệ sao? Sao nàng không cảm thấy thế nhỉ.
Khi nhìn vào gương trang điểm, Minh Trăn phát hiện mặt mình có huyết sắc, mặt phấn má đào, so với khuôn mặt trắng nhợt như bình thường thì bây giờ quyến rũ hơn vài phần.
Minh Trăn nói: “Thời tiết bên ngoài thế nào? Ta muốn ra ngoài một chút.”
“Thời tiết rất tốt, còn ấm áp nữa.” Thiên Cầm dùng lược ngà voi chải mái tóc dài của Minh Trăn: “Mấy ngày nay thời tiết đều rất tốt.”
Minh Trăn chợt cười nhạt: “Được.”
Phía sau, Tân Dạ vừa mới từ bên ngoài đi vào, một nửa bên mặt sưng đỏ, dấu tay vô cùng rõ ràng, đôi mắt cũng hồng hết cả lên. Thiên Cầm liếc mắt nhìn nàng ấy một cái: “Ngươi làm sao thế? Huyết yến chưng cô nương phải ăn đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)