Minh Trăn nghe những lời Ngu Hoài Phong nói nhưng cũng không dám tin tưởng chuyện này.
Ngu Hoài Phong cũng biết mình nóng vội.
Nhưng hắn không thể không làm như thế được.
Tới gần cửa ải cuối năm, thời gian thật sự trôi quá nhanh, Ngu Hoài Phong muốn đưa Minh Trăn về triều Tễ.
Hắn nói: “A Trăn, hoàng cung nước Li mới là nhà của muội, vương phi và vương nước Li mới là người thân của muội, chúng ta còn có một đường đệ, hắn cũng rất nhớ muội.”
Sắc mặt Minh Trăn trở nên trắng bệch.
Nàng hoàn toàn không hiểu lắm. Thật ra Minh Trăn rất cảnh giác và sợ hãi đối với những chuyện xa lạ thế này. Nàng cũng không biết mình sợ cái gì.
Minh Trăn vẫn rất nhát gan.
Như chuyện trước mắt này, nàng phải phải tự mình đối mặt.
Minh Trăn rũ môi nói: “Trước đây, ta chưa từng nghĩ đến chuyện này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)