Minh Trăn ngoan ngoãn, nhanh nhẹn đi theo Ngu Hoài Phong, để cho Ngu Hoài Phong lấy áo choàng lên người nàng, đội mũ lên cho nàng.
Được người khác chăm sóc là lúc Minh Trăn cảm thấy bình yên nhất, cũng không cho rằng chuyện này có gì không thích hợp cả, sau khi được chăm sóc, còn rất lễ phép nói một tiếng “Cảm ơn”.
Có thể nhìn thấy được, cho dù được cưng chiều thì A Trăn cũng không trở thành dáng vẻ cưng chiều đến hư đốn cao ngạo mà là dáng vẻ thản nhiên và lễ phép.
Quả thật Kỳ Sùng biết dạy trẻ nhỏ, còn dạy tốt là đằng khác.
Đương nhiên, Ngu Hoài Phong sẽ không để cho Minh Trăn so sánh mình và Kỳ Sùng, để xem mình và Kỳ Sùng ai quan trọng với nàng hơn.
Hắn sẽ không tự rước lấy nhục như thế, Ngu Hoài Phong cũng tự mình biết rõ, mấy năm tháng làm bạn đó với nàng vô cùng quan trọng.
Sinh mà không dưỡng, như ngón tay bị cắt đứt, không sinh mà dưỡng, nhớ mãi muôn đời. Kỳ Sùng không hề bạc đãi Minh Trăn, đó còn là một ân tình quá lớn.
Nhưng mà, có rất nhiều cách để báo đáp ân tình, không nhất thiết phải lấy thân báo đáp.
Ngu Hoài Phong nói: “A Trăn có biết triều Tễ không?”
Từ nhỏ đến lớn, có một số việc người khác sẽ không bao giờ nhắc đến trước mặt nàng. Giống như triều Tễ, người bên cạnh chưa bao giờ nhắc với nàng về chuyện này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

