Những việc nhỏ trong phủ này, đương nhiên Kỳ Sùng cũng không có thời gian đi quản. Hắn cũng chẳng cần quản hai người này là tự động tiến vào hay là bị lừa vào, bất kể như nào cũng là cùng một loại, kẻ nào dám chống lại hắn, đều phải gi3t ch3t.
Lý Phúc vẫn còn đang do dự bên trong. Bởi vì hai người cung nữ này dù sao cũng do hoàng đế ban cho, lỡ chuyện này truyền đến tai hoàng đế thì cũng thêm phiền cho Kỳ Sùng.
Nhưng mà nghĩ lại, binh mã của đất Tần cũng sắp đến kinh thành, đến lúc đó hoàng đế kiêng kị Kỳ Sùng còn không kịp, càng đừng nói đến hỏi tội.
Kỳ Sùng muốn giết người, y thân là nô tài cũng không thể ngăn cản nha.
Nha hoàn này biết được chút sự tình, cũng không gạt Lý Phúc, nàng gật gật đầu: “Hôm nay Tân Dạ tỷ tỷ đến để lấy quần áo cho cô nương, trên đường có gặp hai vị di nương, di nương có ngăn nàng ấy lại, còn hỏi nàng ấy là ai.”
Lý Phúc hiểu được, trách không được hai người này lại có thể tìm chính xác phương hướng ch3t thế này, thì ra là đắc tội rồi.
Tính tình Tân Dạ Lý Phúc hiểu rõ hơn ai khác, hơn nữa người bên cạnh cô nương cũng không đáng để y giáo huấn, tuy lúc đầu do Lý Phúc sắp xếp nhưng bây giờ cô nương cũng lớn, hắn cũng không thể làm thay được gì.
Lý Phúc gật đầu: “Thôi, đắc tội với người của cô nương, cũng coi như mắt hai nàng ta mù, đáng ch3t. Điện hạ có thích sạch sẽ, cũng rất không vui vẻ khi thấy đồ phòng của cô nương bị người khác chạm vào, sau khi lau khô, thay thảm màu trắng, khóa cửa lại, ngoại trừ quét dọn mỗi ngày thì đừng cho người khác vào chịu tội ch3t.”
“Vâng.”
Lý Phúc trở về buồng sưởi của Kỳ Sùng, vẫn là mùi mẫu đơn thơm ngát như cũ, thì ra là hoa mẫu đơn trắng (1) nở. Mùa đông yên tĩnh, hoa mẫu đơn trắng lại nở rộ, như một bức tranh ngọc thạch được chạm khắc.
(1) Chữ tiếng Trung là赛雪塔. Mình tra thử thì được biết đây là mẫu đơn trắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)