Chuyện hoàng đế thưởng hai cung nữ cho Kỳ Sùng, đương nhiên An Quốc công cũng nghe nói. Tạm thời ông nhẹ nhõm được một chút, nghĩ đến chắc trong khoảng thời gian ngắn này Kỳ Sùng sẽ không đánh chủ ý lên Minh Trăn nữa.
Ngu Hoài Phong và Minh Trăn còn chưa quen biết, Minh Nghĩa Hùng thật sự tự hỏi, rốt cuộc ông có nên nói thân thế thật sự của Minh Trăn cho con bé biết không.
Chuyện ông che giấu nhiều năm như thế, chỉ có bản thân ông biết, Minh Nghĩa Hùng cũng chưa từng nói cho người ngoài, cho dù là phu nhân bên cạnh mình. Hai ngày nay, lúc dùng cơm, La thị nói hai câu ở trước mặt Minh Nghĩa Hùng, câu đầu tiên bà ta nói về thiếu niên trẻ tuổi, tính tình cũng không tệ, có thể thành đôi với Minh Trăn là chuyện tốt.
Minh Nghĩa Hùng nói: “Không phải như thế, A Trăn không thể gả cho người bình thường được.”
Con ngươi La thị lóe lên: Ý của Minh Nghĩa Hùng là gì đây? Với thân phận là thứ nữ, còn mất mẹ từ bé, dù vẻ ngoài có xinh đẹp đến đâu thì chắc chắn gia tộc giàu có nhà cao cửa rộng cũng không để con bé làm chính thê, chỉ có thể làm thiếp.
Chẳng lẽ Minh Nghĩa Hùng có tính toán khác.
Sau đó, gã sai vặt bên ngoài tiến vào truyền lời: “Lão gia, có Giang vương điện hạ đến thăm hỏi.”
Minh Nghĩa Hùng trầm mặc một chút: “Để hắn vào đi.”
La thị thấy có người đến, bản thân cũng không tiện ở lại quấy rầy nên rời đi.
Đương nhiên lần này Ngu Hoài Phong đến đây là muốn gặp Minh Trăn, trên thực tế, hắn đến phủ An Quốc công tám chín lần, đều chỉ để gặp Minh Trăn.
Hôm nay hắn muốn đưa Minh Trăn ra ngoài.
Nếu người lạ khiến Minh Nghĩa Hùng lo lắng nhưng Ngu Hoài Phong là ca ca của Minh Trăn, Minh Nghĩa Hùng cũng yên tâm cho hắn mang người đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)