Kỳ Sùng biết Minh Trăn thật sự thích mình.
Mặc dù có nhiều lúc tiểu cô nương sẽ nói dối nhưng đại đa số thời gian đều rất tinh ranh, sẽ nói thật lòng trước mặt hắn.
Hắn ôm Minh Trăn vào lòng: “Cô cũng thế, Cô yêu A Trăn nhất.”
Vì đây là người hắn yêu, cũng là người hắn khắc sâu vào lòng.
Minh Trăn mềm mại dựa sát vào lòng hắn, trong khoảng thời gian ngắn này, Kỳ Sùng cảm thấy được công dụng của thuốc này quá nặng.
Nội lực Ngu Hoài Phong truyền cho hắn đã tiêu tán hết, nếu không giải được thì đêm nay Kỳ Sùng không thể nào rời khỏi phủ An Quốc công. Người thường làm sao có thể bay qua bức tường cao ở phủ An Quốc Công được.
Minh Trăn sờ sờ xuống dưới: “Điện hạ, ngài mang theo bảo đao lên giường sao? Bảo đao chạm đến ta rồi.”
Thân thể Kỳ Sùng cứng đờ, cầm lấy cổ tay Minh Trăn: “Đừng nhúc nhích.”
Lúc gặp Minh Trăn, hắn vẫn là một thiếu niên đơn độc, bây giờ đã trở thành nam nhân mạnh mẽ, cường đại khiến người khác cúi đầu xưng thần.
Trong lòng hắn đang nhảy lên từng nhịp, cũng có một vũ khí giết người khác đang đập liên hồi.
Trời đã rất trễ, trong kinh thành không có mấy người còn thức, trăng trên trời chiếu xuống mặt đất một màu trắng bạc, giữa không trung có những đám sương bao phủ lấy mặt trăng. Còn trong phòng, hoặc là ngủ yên hoặc là triền miên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)