Đương nhiên Ngu Hoài Phong không có chuyện gì, thứ nhất hắn không có ngửi thấy mùi phấn son trên người Vũ Văn Nhàn, thứ hai hắn cũng không có uống rượu.
Vũ Văn Tranh là cậu của Kỳ Sùng, chứ không phải cậu hắn, Kỳ Sùng bằng lòng tin tưởng, còn Ngu Hoài Phong thì không.
Buổi tối hôm nay người có thân thể không khỏe đại khái chỉ có mỗi Kỳ Sùng.
Sau khi Vũ Văn Tranh và Vũ Văn Ba rời khỏi đều tự mình tìm thị thiếp giải quyết vấn đề, tuy thời gian ngắn thôi nhưng ít nhất vấn đề đều được giải quyết.
Chỉ có Kỳ Sùng, rượu mạnh còn thêm hoan nghi hương, nếu không có Ngu Hoài Phong truyền cho chút nội lực, chỉ sợ ngay cả ngựa hắn cũng không thể ngồi được.
Ngu Hoài Phong dò xét sắc mặt của Kỳ Sùng: “Trong phủ của ngươi có thị thiếp nào không? Phải về phủ Tần vương ngay sao?”
Kỳ Sùng lạnh lùng nói: “A Trăn sẽ ghen.”
Ngu Hoài Phong cũng vô cùng vất vả mới chiếm được thế thượng phong, đương nhiên tâm tình rất tốt, đợi đến khi đến trạm dịch, hắn mới nhảy từ trên hắc mã xuống, khoát tay với Kỳ Sùng: “Về nhớ tắm nước lạnh một chút, để cho đại phu bắt mạch cho ngươi đi.”
Đám người dần khuất bóng, Lý Phúc mới ló đầu vào mành thăm dò thử: “Điện hạ, quay về phủ Tần vương sao?”
Với tình hình bây giờ, đương nhiên không thể đến gặp Minh Trăn. Sau khi nhìn thấy Minh Trăn, chỉ sợ sẽ hại Minh Trăn mất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
