Qua hơn một tháng nữa sẽ đến lễ mừng năm mới, chuyện cuối năm cũng có rất nhiều. Đương nhiên Vũ Văn Tranh và Kỳ Sùng thảo luận việc trong triều.
Nhưng mà, lúc nhìn thấy Ngu Hoài Phong, Vũ Văn Tranh hơi khó hiểu. Ông ta cũng biết Kỳ Sùng và Ngu Hoài Phong thường xuyên qua lại với nhau, tuy Kỳ Sùng và nhà Vũ Văn dính dáng đến rất nhiều chuyện nhưng có những chuyện cơ mật nhà Vũ Văn cũng không biết gì cả.
Lòng dạ Kỳ Sùng thâm sâu, Vũ Văn Tranh khó dò được, đối với đứa cháu ngoại hơn hai mươi này đã đã nắm giữ hơn nữa giang sơn của triều Lăng này, Vũ Văn Tranh vừa kính lại vừa sợ.
Ông ta đưa tay mời hai vị điện hạ vào: “Sao Giang vương điện hạ có thời gian đại giá quang lâm thế này? Hai vị điện hạ đã đến, khiến cho nhà của kẻ hàn này được vẻ vang.”
Ngu Hoài Phong cười cười: “Ngưỡng một Vũ Văn đại nhân đã lâu, tình cờ gặp được Tần vương điện hạ nên cùng nhau vào.”
Trên mặt Vũ Văn Tranh lộ ít ý cười nhưng trong lòng rất không vui.
Ngày thường Kỳ Sùng không rảnh rỗi lắm, Vũ Văn Tranh cũng mời hắn rất nhiều lần, mới có thể mời được Kỳ Sùng tham gia tiệc tối nay. Tuy nhà Vũ Văn và Kỳ Sùng có quan hệ thân thiết, Vũ Văn Tranh lại là cậu của Kỳ Sùng, ông ta hiểu rõ nên cũng biết đứa cháu ngoại này cũng không để ý đến cái gọi là cốt nhục tình thân.
Nếu nhà Vũ Văn không thể mang lại lợi ích cho Kỳ Sùng thì chắc chắn Kỳ Sùng sẽ không trọng dụng họ như bây giờ.
Kỳ Sùng đi vào bên trong, một bên lại thản nhiên nói: “Đại Tư Mã không có ở đây sao?”
Vũ Văn Đại Tư Mã là ông ngoại của Kỳ Sùng, Đại Tư Mã là nguyên lão của hai triều, rất cẩn thận và chững chạc. Tuy địa vị tôn quý nhưng lại không làm ra vẻ trước mặt Kỳ Sùng, hoàn toàn khác với mấy kẻ mắt cao hơn đầu của nhà Vũ Văn.
Vũ Văn Tranh ở bên cạnh nói: “Bẩm điện hạ, hai ngày nay Đại Tư Mã ở điền trang nghỉ ngơi, vẫn chưa về kinh thành.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


