Minh Trăn né tránh ánh mắt hắn: “Ta… Ta không cố ý nhìn trộm đâu.”
Kỳ Sùng cầm lấy tay nàng, tay Minh Trăn vừa nhỏ bé lại lạnh lẽo, sắc mặt cũng tái hẳn đi.
Nhìn thấy một cảnh như thế, Minh Trăn cũng không hiểu rõ trong lòng mình có cảm giác gì.
Giống như một khối đá, nặng trịch.
Minh Trăn nhẹ giọng nói: “Điện hạ đừng để ý đến người khác, được không?”
Kỳ Sùng nâng cằm nàng lên, từ trên cao nhìn Minh Trăn chăm chú: “Vì sao?”
Trên người tiểu cô nương có mùi hương dịu nhẹ khiến cho người khác ý l0ạn tình m.ê.
Kỳ Sùng lại nhớ đến buổi tối hôm đó, rõ ràng bị hắn hôn đến bật khóc, nàng đã muốn ghi hận hành vi bá đạo đấy của hắn nhưng vẫn mềm nhũn mà ôm lấy cổ hắn như cũ, ở trên vai hắn nhẹ nhàng nức nở.
Có thể có được nàng, lại như chưa từng có được. Kỳ Sùng còn đang lo lắng mình sẽ làm hư nàng.
Trơ mắt thấy nàng ghen nhưng đến chính bản thân nàng cũng không biết mình đang ghen.
Minh Trăn lắc đầu: “Ta… Lòng ta hơi đau.”
Kỳ Sùng ôm lấy bả vai mỏng manh của nàng, kéo nàng đến bên cạnh mình: “Cô đưa nàng về.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
