Hoài Phong đi đến dừng trước mặt Minh Trăn: “A Trăn, ngày hôm qua muội hại ta chờ lâu quá.”
Trong tay Minh Trăn đang cầm cốc nước nóng, nghe được giọng nói quen thuộc, nàng bỗng ngẩng đầu lên: “Giang vương điện hạ?”
Hoài Phong cười cười: “Gọi là Giang vương làm gì, quá khách khí rồi, gọi ta là Hoài Phong ca ca là được.”
Tân Dạ đứng bên cạnh nói: “Giang vương, không biết ngài tìm cô nương của ta có chuyện gì?”
Ý cười của Ngu Hoài Phong dần lạnh đi: “Bổn vương nói chuyện với tiểu thư, ngươi chen miệng vào làm gì?”
Tân Dạ nhất thời bị nghẹn lại, không nói nên lời.
Ngu Hoài Phong khách khí với Minh Trăn nhưng cũng không thể bắt hắn khách khí với mọi người được, ngày thường hắn chuyên quyền độc đoán, ghét nhất bị người khác kiếm chuyện gây khó dễ cho mình.
Minh Trăn cầm lấy tay Tân Dạ, nhẹ nhàng trấn an một chút.
Minh Trăn đứng lên: “Chuyện này không hay đâu, thiệt xấu hổ.”
Trong lòng Ngu Hoài Phong chua xót, Sao lại phải ngại ngùng? Nàng là muội muội của hắn, có cùng dòng máu với hắn, bây giờ Ngu Hoài Phong đã có mọi thứ, đương nhiên phải chia cho Minh Trăn một nửa.
Nhưng trước mắt cũng không phải lúc nói ra chân tướng.
Ngu Hoài Phong nói: “Ta và A Trăn lần đầu gặp như quen từ lâu, là bản thân ta cam tâm tình nguyện, A Trăn không cần khách khí. A Trăn có kị món nào không? Ta đưa muội đến ghế lô, bên trong cũng ấm hơn chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)