Kỳ Sùng cười lạnh: “Giang vương đây là muốn đuổi Cô ra ngoài sao?”
Ngu Hoài Phong đâu chỉ muốn đuổi Kỳ Sùng ra ngoài, nếu từ nhỏ Minh Trăn đã ở bên cạnh hỗn đản này, lại bị tên hỗn đản này lăng nhục thì lúc đó hắn chắc chắn sẽ gi3t ch3t tên Kỳ Sùng này.
Nhưng bây giờ cũng không phải thời điểm tốt để bùng nổ.
Đây là ở triều Lăng, lại đang trong kinh thành, dưới mí mắt Kỳ Sùng, Ngu Hoài Phong cũng không thể lấy cứng chọi cứng được.
“Làm sao dám để cho Tần vương điện hạ ra ngoài được?” Ngu Hoài Phong cười như không cười: “Có chuyện muốn tìm tiểu vương sao?”
Minh Trăn cầm một hạt thông nhẹ nhàng gõ nhẹ, ánh mắt của hai người đột nhiên chuyển lên người của nàng, nàng sửng sốt một chút rồi cắn cắm mở nhân hạt thông.
Sau đó lại cúi đầu tiếp tục lột.
Ngu Hoài Phong nói: “Nàng là ai, hẳn Tần vương biết rồi nhỉ? Không cần tiểu vương phải giới thiệu đâu đúng không?”
Kỳ Sùng ngồi xuống.
Ngu Hoài Phong che giấu đôi mắt lạnh lùng của hắn, nửa đùa nửa thật nói: “Dù sao thì Tần vương cũng không thể mất trí nhớ đến mức này chứ?”
Kỳ Sùng không chút để ý chuyển cái chén, trong đôi mắt phượng không chút áy náy cũng như chột dạ.
Lúc này không có đào tươi, các nhà vườn gần kinh thành không biết được đã dùng cách gì mà làm ấm để cây chín, trong mùa đông lại có thể cho ra quả đào tươi mới như thế.
Đưa vào kinh thành để bán, cũng chuyên cung cấp đặc biệt đến các tửu lâu lớn. Vào màu thu và mùa hạ có thể mua một trái với giá năm đồng, cùng một hương vị, vào mùa đông giá lại tăng đến mấy trăm lần, một lượng bạc một trái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)